PVI ký hợp đồng có trị giá bảo hiểm gần 14.700 tỉ đồng

Góc Bảo hiểm

TCty Bảo hiểm PVI – Cty con 100% vốn của CTCP PVI – vừa ký hợp đồng cung cấp dịch vụ bảo hiểm cho Dự án đầu tư xây dựng công trình thuỷ điện Lai Châu với tổng giá trị bảo hiểm là gần 14.700 tỉ đồng.

Đây là một dự án bảo hiểm có giá trị lớn của Tập đoàn Điện lực Việt Nam. 6 tháng đầu năm 2013, TCty Bảo hiểm PVI đã giải quyết hơn 52.200 vụ bồi thường bảo hiểm gốc với số tiền 536 tỉ đồng, tương ứng tỉ lệ bồi thường 18%. Lê Tuấn

BH Xuân Thành bảo hiểm dây chuyền sản xuất ximăng hiện đại nhất Việt Nam.Mới đây Tập đoàn Xuân Thành đã hoàn tất việc ký hợp đồng mua dây chuyền, thiết bị của Haver & Boecker (Đức) lắp đặt tại 2 nhà máy đặt ở Quảng Nam và Hà Nam. Đây là dây chuyền hiện đại nhất trong lĩnh vực sản xuất ximăng ở Việt Nam hiện nay. TCty Bảo hiểm Xuân Thành là nhà bảo hiểm cho hợp đồng này. Đây cũng là hạng mục hoàn thiện cuối cùng thuộc gói tín dụng 2.000 tỉ đồng mà Tập đoàn Xuân Thành ký với BIDV. T.Sơn

Liberty ưu đãi lớn khi mua bảo hiểm. Cty Bảo hiểm Liberty đang triển khai chương trình ưu đãi kép cực lớn dành cho các khách hàng mua sản phẩm Bảo hiểm Đâm va – Liberty MyCar. Theo đó, khách hàng mua Bảo hiểm Đâm va sẽ được tặng kèm bảo hiểm cháy và lật xe miễn phí cùng một phần quà có giá trị 500.000 đồng dành cho các hợp đồng phát hành đến ngày 22.11.2013. Việc bổ sung bảo hiểm cháy và lật xe giúp Bảo hiểm Đâm va – Liberty MyCar trở thành sản phẩm bảo hiểm ôtô có mức phí tiết kiệm nhất trên thị trường, thấp hơn 25-60% so với bảo hiểm ôtô toàn diện Liberty AutoCare nhưng có phạm vi bảo hiểm tương đương với 98% của sản phẩm này. L.Tuấn

ACE Life dẫn đầu khai thác quỹ bảo hiểm hưu trí.Thông tư hướng dẫn bảo hiểm hưu trí tự nguyện và quỹ hưu trí tự nguyện đã được Bộ Tài chính ban hành và có hiệu lực từ 15.10.2013. Bộ Tài chính, Bộ LĐTB XH cũng đang khẩn trương hoàn tất Đề án thí điểm triển khai mô hình bảo hiểm hưu trí bổ sung để trình Thủ tướng Chính phủ phê duyệt, nhằm triển khai thực hiện từ tháng 1.2014. ACE Life – công ty BHNT đầu tiên được chấp thuận về mặt nguyên tắc thành lập công ty quản lý quỹ trong năm 2013 nhằm khai thác nguồn vốn nhiều tiềm năng này. Thanh Sơn

Từ khoá: mua sản phẩm bảo hiểm liberty bộ tài chính bảo hiểm gốc pvi gia tập đoàn quỹ bảo hiểm xuân thành bồi thường bảo hiểm bảo hiểm cháy bảo hiểm bảo hiểm ôtô khách hàng mua bảo hiểm thành lập công ty bảo hiểm hưu trí mua bảo hiểm quản lý quỹ bão sản phẩm phạm vi bảo hiểm vi bảo hiểm triển khai hợp đồng bảo hiểm xuân thành công ty quản lý quỹ dịch vụ bảo hiểm bảo hiểm pvi nhà bảo hiểm bảo hiểm liberty sản phẩm bảo hiểm cung cấp dịch vụ bảo hiểm chương trình ưu đãi giá trị bảo hiểm việt nam mô hình bảo hiểm vụ bảo hiểm

Hàng trăm người khuynh gia bại sản vì bà hội đồng (kỳ 1)

(CATP) Kỳ 1: NHỮNG CẢNH ĐỜI TRỚ TRÊU

Rất giỏi nắm bắt tâm lý người khác, xảo ngôn và xài tiền không biết tiếc là những nét phác họa chính về bà Lê Thị Thúy, SN 1963, trú tại thôn Mạn Đê, xã Nam Trung, huyện Nam Sách, Hải Dương. Với cái mác đại biểu HĐND tỉnh Hải Dương và huyện Nam Sách, giám đốc doanh nghiệp tư nhân, chỉ trong một thời gian ngắn bà Thúy đã huy động hàng trăm tỷ đồng của nhiều người. Theo tìm hiểu của chúng tôi, chỉ tính riêng địa bàn xã Nam Trung và một vài nơi lân cận đã có hàng trăm người tán gia bại sản. Cả huyện xôn xao trước vụ việc động trời nhưng xem ra các cơ quan chức năng của tỉnh Hải Dương vẫn bình chân như vại.

CON NUÔI CŨNG KHÔNG THA

Nạn nhân đầu tiên mà chúng tôi gặp có hoàn cảnh khá bi thảm. Sinh năm 1981 trong một gia đình thuần nông thuộc hàng nghèo của thôn Mạn Đê, năm 2000 anh Nguyễn Bá Nguyện xin vào làm thuê đóng gói nông sản cho bà Thúy. Hồi đó bà Thúy làm ăn nhỏ chuyên buôn bán hành tỏi nhưng khá sòng phẳng. Thấy Nguyện chịu khó lại ngoan nên bà Thúy nhận anh làm con nuôi. Làm ăn ngày càng khấm khá, bà Thúy thành lập Công ty tư nhân Hanh Thúy và khuếch trương thanh thế. Ngoài nghề buôn bán hành tỏi, bà Thúy mở thêm kinh doanh nhà hàng, khách sạn, massage, karaoke. Từ thời điểm này, bà Thúy chịu khó chưng diện, thuê lái xe riêng, thường xuyên đi chùa, đền, phủ và mỗi lần đều công đức cả đống tiền. Bà Thúy tài trợ cho nhiều sự kiện diễn ra trong huyện và gây dựng được chút ít tiếng tăm. Càng nổi tiếng thì bà càng thiếu tử tế, ngay cả với những người thân thiết. Anh Nguyện ấm ức kể: Từ năm 2005, tôi chuyển sang làm việc tại nhà hàng Gió Nam của bà Thúy. Kinh doanh khá thuận lợi nhưng tháng nào cũng chậm lương. Mỗi tháng bà ấy chỉ cho ứng vài trăm ngàn, còn đâu ghi nợ. Đến khi tôi lập gia đình, bà Thúy đã nợ tôi trên 50 triệu tiền lương. Ở một xã nghèo, đây là số tiền rất lớn. Khi có đứa con đầu lòng, vì kinh tế quá khó khăn nên tôi tìm bà Thúy đòi lại tiền công nhưng cứ bị khất lần. Cực chẳng đã, tôi phải bỏ việc về nhà vay vốn kinh doanh hành tỏi. Năm 2011, bà Thúy gọi điện cho tôi nói có tiền nhàn rỗi thì cho bà ấy vay. Tôi nói tiền dồn hết mua hành rồi nên bà ấy thôi. Ít ngày sau, biết tôi có mảnh đất thổ cư đã được cấp sổ đỏ, bà Thúy gặp tôi mẹ mẹ con con ngọt sớt nhờ tôi đi thế chấp sổ đỏ ở ngân hàng vay cho bà ấy 150 triệu đồng. Nể tình mẹ nuôi đang lúc khó khăn, tôi mang sổ đỏ vay tiền cho bà ấy. Sáu tháng đầu, bà trả lãi ngân hàng đầy đủ, nhưng từ tháng thứ 7 bắt đầu chây ỳ. Quá hạn trả gốc hơn một tháng, cán bộ ngân hàng đến nhà tôi thông báo nếu không trả nợ sẽ bị phát mãi mảnh đất. Tôi hoảng quá chạy đi tìm bà Thúy. Hàng chục lần khóc lóc bà ấy mới quẳng ra hơn 147 triệu đồng. Tôi phải vay thêm gần 22 triệu đồng để trả nợ ngân hàng.

Bà Thúy (ngoài cùng bên phải) cùng hai nạn nhân trong một chuyến du lịch

Tưởng sau vố ấy, anh Nguyện sẽ sợ đến già nhưng ít bữa sau anh tiếp tục mắc vào mẻ lưới được dàn dựng khá công phu.

Hôm đó bà Thúy vào nhà tôi hỏi han công việc làm ăn. Thấy tôi gom được 2,2 tấn hành giá khoảng 130 triệu đồng, bà tỏ ra khá vui. Sau vài câu chuyện, bà Thúy nói: Mẹ có cái kho ở ngoài kia rộng lắm. Vài hôm nữa ngân hàng đến định giá tài sản của mẹ, hay con mang số hành này ra để ngoài kho cho mẹ mượn để lừa cán bộ ngân hàng. Thấy bùi tai vì vừa được cất hàng trong kho miễn phí lại vừa giúp được mẹ nuôi mà không gặp nguy hiểm nên tôi đồng ý. Ngay hôm sau, tôi đánh xe ngựa chở hết số hành ra kho của bà Thúy. Chừng hơn tháng sau, một lần đi qua kho thấy cửa sổ mở nên tôi kiễng chân nhìn vào. Mắt tôi hoa lên khi số hành khô đã không cánh mà bay. Tôi lập cập chạy đến thì bà Thúy lật bài ngửa: Mẹ cần tiền quá nên bán số hành đó cho người cùng thôn là anh Nguyễn Bá Phường. Từ đó cho đến nay, tôi gọi điện đòi tiền nhưng bà Thúy hoặc không nghe hoặc khất hết lần này đến lần khác – anh Nguyện than vãn.

Mảnh đất anh Nguyện thế chấp ngân hàng cho bà Thúy

Khi chúng tôi ngồi nói chuyện, ông Nguyễn Bá Miến, SN 1953 – bố anh Nguyện – cứ đi ra đi vào với vẻ mặt đăm chiêu, tay mân mê cái chìa khóa tủ. Nhiều lần ông định cắt ngang câu chuyện để nói điều gì đó nhưng lại thôi. Khi chúng tôi đứng lên xin phép ra về, ông Miến mới đứng bật dậy: Các chú ở lại thêm lúc nữa, để tôi cho xem cái này. Ông lật đật mở tủ lấy ra một cuốn sổ rồi rơm rớm nước mắt: Tôi cũng bị lừa các chú ạ. Tháng 5-2010, bà Thúy đến nhà đặt vấn đề vay tiền, tôi bảo làm gì có tiền, làm thuê được đồng nào trang trải hàng ngày còn không đủ lấy đâu ra của để dành. Mặc tôi dăm lần bảy lượt từ chối, bà ta cứ nằn nì: Bác có bao nhiêu cũng được, hoặc bác đi vay hộ em. Em sẽ gửi bác lãi cao hơn ngân hàng. Thấy bà ấy có chân trong hội đồng nhân dân lại giàu có, quan hệ nhiều lại bị cái lợi vật chất bà Thúy vẽ ra làm mất hết lý trí nên tôi đã vay cho bà ấy 50 triệu đồng. Năm đầu bà ấy trả lãi rất đều nhưng sau đó một đi không trở lại. Có khi tôi mất trắng cả gốc lẫn lãi chú ạ. Mà tổ tiên còn phù hộ nếu không tôi chỉ có nước tự tử vì tuy nghèo nhưng tôi rất có uy tín. Tôi mà vay tiền, nhiều người sẵn sàng mang đến tận nơi. Nếu tôi nghe bà ấy dỗ ngọt vay cả mấy trăm triệu thì…, ông Miến không dám nói hết câu.

Anh Nguyện vẫn chưa hết bàng hoàng khi nói về bà mẹ nuôi

THÊM MỘT CẶP CHA CON VÀO BẪY

Một trường hợp khá giống bố con ông Miến là ông Nguyễn Quang Khởi và con trai là Nguyễn Quang Nghĩa. Không chỉ là hàng xóm, ông Khởi còn có họ gần với chồng bà Thúy. Khi bà Thúy kinh doanh cơm hộp bán cho các khu công nghiệp ở Hải Dương, năm 2007 ông Khởi được mời đến nấu cơm. Làm được vài tháng ông Khởi đã muốn nghỉ vì không được nhận đủ lương. Nghe bà Thúy kể lể khó khăn, lại có họ hàng chẳng lẽ bỏ nhau lúc hoạn nạn nên ông Khởi cố gắng ở lại mong bà Thúy làm ăn được trả hết lương cho ông. Ông Khởi cho biết hầu hết nhân viên mỗi tháng chỉ được ứng vài trăm ngàn tiền xăng, còn lại bị nợ. Với bản danh sách mà ông Khởi giữ được thì gần 60 người bị bà Thúy bùng lương lên đến hàng trăm triệu đồng. Khổ nhất là mấy người buôn bán gạo, thực phẩm. Họ vay mượn tiền làm vốn rồi giao hàng cho xưởng của bà Thúy nhưng hầu như chẳng ai lấy được đồng nào. Có người bán gà bị nợ cả tỷ đồng cụt hết vốn, vỡ nợ luôn – ông Khởi than thở.

Ông Miến lấy ra cuốn sổ ghi nợ

Với gia đình ông Khởi, tấn bi kịch không kết thúc ở đó. Con trai ông Khởi là Nguyễn Quang Nghĩa tích cóp tiền mua được chiếc xe Chevrolet để chở khách du lịch. Thấy chiếc xe còn mới, bà Thúy đề nghị anh Nghĩa chạy luôn cho bà. Sau một thời gian chạy cho bà Thúy, quan hệ hai người trở nên khá thân thiết. Một hôm, bà Thúy nói đang cần gấp 400 triệu đồng để làm ăn và đề nghị anh Nghĩa cầm chiếc xe ôtô cho bà vay tiền, muộn nhất hai ngày sau bà sẽ nhổ xe ra. Thường xuyên đi cùng nhau, thấy bà Thúy tiêu tiền như nước lại quen lắm ông tai to mặt lớn nên anh Nghĩa nghĩ 400 triệu không đáng bằng số tiền bà tiêu vặt nên tặc lưỡi cắm xe. Đến hẹn, không thấy bà Thúy đả động gì nên anh Nghĩa gọi điện nhắc. Lúc này bà Thúy mới lộ mặt trong túi chẳng còn một cắc. Biết chuyện, tôi bực quá, viết một cái giấy vay nợ bắt ký nhưng bà ấy không chịu. Từ đó đến nay bà Thúy không trả một đồng nào – ông Khởi nói.

Trước tháng 6-2007, thấy người con trai lớn của ông Khởi đi nước ngoài gửi về số tiền lớn, bà Thúy tìm đến hỏi vay 2 tỷ với lãi suất 1,7%/tháng (đúng bằng lãi suất ngân hàng). Lúc đó, ông Khởi đang gửi giúp con 1,5 tỷ đồng trong ngân hàng nên thật thà nói: 2 tỷ tôi không có đâu, chỉ có tỷ rưỡi thôi. Như vớ được vàng, bà Thúy gật đầu vội và ngày 15-6-2007, ông Khởi giao cho bà 1,5 tỷ đồng. Cho đến nay, toàn bộ số tiền gốc và lãi ông Khởi vẫn chưa được nhận. Nhắc đến chuyện này ông Khởi lại khóc vì ân hận. Ông thương con đổ mồ hôi sôi nước mắt ở xứ người mới tích cóp được số vốn kha khá. Chỉ một phút cả tin vào lời đường mật, công sức của con mấy năm trời đổ xuống sông xuống bể.

Cứ nhắc đến khoản nợ, ông Khởi lại khóc

Khi chúng tôi nhắc đến trường hợp bố con ông Miến, ông Khởi nhớ ra ngay và kể hôm đó bà Thúy bảo anh Nghĩa ra cân hành bán cho anh Phường, cùng xóm của Thúy. Anh Nghĩa cân được 2,2 tấn hành thái lát, sấy khô. Thấy hành để trong kho của Thúy nên tôi không biết đấy là hành của cháu Nguyện. Tối hôm đó, Nguyện hớt hải chạy đến nhà tôi hỏi: Sao bác lại bán hành của cháu thì tôi mới biết bà Thúy đã đẩy Nguyện vào bẫy – ông Khởi thuật lại.

Ông Miến, ông Khởi dù bị đẩy vào cảnh bần hàn nhưng xem ra còn may mắn vì chưa phải ra đường lúc tuổi xế chiều. (Còn tiếp…)

Từ khoá: thành lập công ty kinh doanh khó khăn khách du lịch doanh nghiệp tư nhân ngân hàng gia gia đình

STG: Chủ tịch từ nhiệm, HĐQT chưa chấp thuận

HĐQT đã nhận được đơn từ nhiệm của bà Đông, nhưng chưa chấp thuận và đề nghị bà tiếp tục làm chủ tịch HĐQT.

Công ty Cổ phần Kho vận Miền Nam (STG) công bố nghị quyết HĐQT ngày 3/7/2013.

Về hoạt động kinh doanh thời gian tới, HĐQT thống nhất trình ĐHCĐ xin ý kiến bằng văn bản xem xét và quyết định việc thành lập công ty con để triển khai dự án bất động sản. Đối với dự án đầu tư kho Long Bình, HĐQT thông qua việc đầu tư và giao Tổng giám đốc chịu trách nhiệm thương thảo hợp đồng với đối tác, thuê luật sư tư vấn pháp lý đảm bảo hợp đồng chặt chẽ, tránh những rủi ro có thể xảy ra.

STG cũng dự kiến tái ký kết hợp đồng tín dụng với Ngân hàng TMCP Ngoại thương Việt Nam với hạn mức 70 tỷ đồng.

Về nhân sự, đáng chú ý là việc từ nhiệm của bà Đoàn Thị Đông, chủ tịch HĐQT công ty. HĐQT đã nhận được đơn từ nhiệm của bà Đông, nhưng chưa chấp thuận và đề nghị bà tiếp tục làm chủ tịch HĐQT.

Ông Phạm Tường Minh được bổ nhiệm làm kế toán trưởng thay ông Trương Văn Thuần kể từ ngày 1/7/2013 do ông Trương Văn Thuần đã hết hạn bổ nhiệm. Ông Thuần sẽ được sắp xếp công việc mới phù hợp tại STG.

Minh Thư

Theo Trí Thức Trẻ/HSX

Từ khoá: bất động sản tổng giám đốc thành lập công ty hợp đồng công ty cổ phần công ty

Game thủ vào Harvard nhờ ý tưởng về giải đấu game online

Lou Kehao và Carlos Xu, hai game thủ Trung Quốc đã sử dụng trò chơi như một công cụ để được nhận vào hai trường đại học có uy tín nhất trên thế giới.

> Team Fortress 2 – cầu nối lương duyên cho hai game thủ

> Game thủ giấu máy tính trong hộc tủ để che mắt gia đình

Trong suy nghĩ của phần lớn các bậc phụ huynh ở châu Á, game là một sở thích rất nguy hiểm và khủng khiếp. Tuy nhiên, quan điểm này không hề đúng với Lou Kehao và Carlos Xu, hai chàng trai người Trung Quốc đã theo đuổi niềm đam mê và sở thích về game của mình để làm bước đệm tiến vào hai trường đại học có uy tín nhất trên thế giới, Đại học Pennsylvania và Đại học Harvard.

Theo tờ Sing Tao Daily,Lou (đến từ Thái Nguyên, tỉnh Sơn Tây) và Xu (người Hoa sinh ra tại Argentina) đang học tại trường St George ở Vancouver. Cách đây một năm rưỡi, cả hai đã cùng nhau tạo dựng nên công ty nhỏ mang tên Game Tournament Company, với chức năng chính là cung cấp nền tảng ứng dụng cho giải đấu game trực tuyến mang tên gọi GGS Tournaments. Hiện tại, dịch vụ này đã có hơn 1.000 người dùng đăng ký và ba nhà quảng cáo trung thành.

Lou Kehao đang giới thiệu trang web riêng của công ty.
Lou Kehao đang giới thiệu trang web riêng của công ty.

Lớn lên với niềm đam mê và sở thích đặc biệt với game, cả Lou và Xu cho biết họ đã cùng nhau nhìn thấy cơ hội để tổ chức các giải đấu khi học lớp 10. Tự tin và chủ động, hai game thủ này bắt đầu mở một câu lạc bộ trong trường để phục vụ cho sở thích của mình. Trong cuộc họp đầu tiên của câu lạc bộ tại phòng máy tính của trường, 40 người đã tới tham dự trong không gian nhỏ hẹp của căn phòng.

Tất nhiên, để được nhận vào hai trường đại học danh tiếng ngày hôm nay, cả hai vẫn phải đưa ra cho các trường một bảng điểm học tập cùng các hoạt động ngoại khóa khác ấn tượng. Tuy nhiên, điều đó không làm giảm đi tình yêu của họ với các trò chơi, thứ được hiển thị một cách rõ ràng và trực quan trong cuộc sống cũng như lý tưởng của hai chàng trai trẻ này.

Giải đấu GGS
Giải đấu GGS Tournaments của hai game thủ trẻ.

Chia sẻ với phóng viên, cả hai đều nhấn mạnh rằng các bậc cha mẹ nên cố gắng hiểu được con mình, không nên để chúng nghiện các trò chơi điện tử nhưng cũng đừng quá lo lắng và ngăn cấm việc chơi game. Giống như quần vợt và các môn thể thao khác, game yêu cầu khả năng làm việc theo nhóm cao, sự tin tưởng lẫn nhau. Lou Kehao cho biết trong câu lạc bộ và cả khi thành lập công ty, các thành viên đã học được nhiều thứ quan trọng và ứng dụng được không ít kiến thức chuyên môn.

Chàng trai trẻ này cũng tiết lộ rằng anh đã ưa thích việc kinh doanh từ nhỏ, từng bán các đồ chơi cũ của mình nhằm lấy tiền mua đồ chơi mới. Trong thời gian tới, khi vào đại học, vấn đề học tập sẽ được chú trọng nhưng không vì thế mà họ sẽ từ bỏ ý tưởng kinh doanh mới chớm nở này. Các kỹ năng lãnh đạo trong kinh doanh và hàng loạt kỹ năng mềm từ trường đại học chắc chắn sẽ giúp họ trưởng thành hơn trong tương lai.

Game thủ có thể xem qua trang web chính thức công ty của hai game thủ trên tại đây.

Bảo Nam

Từ khoá: kiến thức chuyên môn kinh doanh sự tin tưởng công ty thành lập công ty

Tỉ phú… vô gia cư

Siêu tỉ phú… không nhà N. Berggruen tại Diễn đàn Kinh tế Thế giới ở Davos (Thụy Sĩ) dạo giữa tháng 3 vừa qua.Ông Nicolas Berggruen người Mỹ gốc Đức được xếp thứ 568 trong danh sách các tỉ phú thường niên năm 2013 của tạp chí Mỹ Forbes, cùng số tài sản hiện có trị giá 2,5 tỉ USD là một trong những người đàn ông độc thân giàu nhất thế giới.Nhưng ít ai ngờ với tiềm năng “của ăn của để” dư thừa, siêu doanh nhân N.Berggruen lại nổi tiếng qua biệt hiệu “tỉ phú vô gia cư” mà giới truyền thông quốc tế thường gọi. Sau khi đã lần lượt bán hết hai cơ ngơi đồ sộ của mình gồm một căn hộ ở Manhattan (New York), một ngôi nhà trên một hòn đảo tư nhân ngoài khơi Miami (Florida) trong thời điểm bước sang Thiên niên kỷ mới đầu năm 2000, tỉ phú N.Berggruen quyết định không mua nhà để ở nữa nên có thêm một biệt danh khác là “người không nhà giàu nhất hành tinh”.Nhà tỉ phú 52 tuổi thường trú ngụ trong các tòa hotel 5 sao tại những nơi ông đến công cán, đi lại bằng phi cơ phản lực riêng hiệu Gulfstream IV. Gia tài mà ông luôn mang theo người là một chiếc túi giấy khổ to có thể tái chế, chứa vài bộ quần áo đơn giản thường dùng, 1-2 cuốn sách cùng chiếc điện thoại iPhone đời mới “bất li thân”. Trung bình mỗi tháng tỉ phú N.Berggruen thường hiện diện ở 14 địa danh cách biệt nhau ở cả 5 châu lục, tùy theo nhu cầu công việc đòi hỏi.Chào đời ngày 10/8/1961 tại Paris (Pháp) trong một gia đình Do Thái di cư từ Đức. Năm 1981 N.Berggruen lấy bằng cử nhân ở Trường đại học Tổng hợp New York, chuyên khoa tài chính và kinh doanh quốc tế. Tới năm 1984 ông thành lập Công ty đầu tư Berggruen Holdings Inc, dựa trên số vốn 250 nghìn USD vay tính lãi từ người cha Heinz Berggruen, một nhà buôn các sản phẩm nghệ thuật nổi tiếng tại Paris. Gần 4 năm sau, N.Berggruen trở thành nhà đồng sáng lập quỹ đầu tư Alpha Investment Management, một quỹ phòng hộ được ngân hàng Safra mua lại trong năm 2004.Hiện thời các khoản đầu tư của siêu tỉ phú Nicolas Berggruen thông qua Công ty Berggruen Holdings Inc rất đa dạng, bao trùm đủ mọi ngành nghề từ kinh doanh bán lẻ tới xuất bản báo chí. Các hãng và công ty mà “đại gia không nhà” N.Berggruen đang nắm nhiều cổ phiếu tiêu biểu là chuỗi cửa hàng bán lẻ Karstadt ở Đức, hệ thống khách sạn cao cấp tại Ấn Độ, mạng lưới trường dạy nghề chuyên nghiệp trong tiểu bang California (Mỹ), tổ hợp truyền thông Prisa ở Tây Ban Nha, nhật báo buổi tối Le Monde ấn hành tại Paris… Nôm na là có hơn 50 công ty rải khắp hành tinh đang thuộc vòng cương tỏa của “tỉ phú vô gia cư”. Gần đây nhất là “phi vụ” nổi đình nổi đám trong giới doanh nhân Hoa Kỳ, giúp N.Burger King sở hữu tới 29% cổ phần của chuỗi nhà hàng thức ăn nhanh Burger King có trụ sở tại tiểu bang Florida.Hơn 3 năm trước Nicolas Berggruen cho thành lập Viện nghiên cứu NBI mang tên mình, một tổ chức độc lập theo đuổi tôn chỉ quản trị kinh doanh hiệu quả hơn trong thế kỷ 21 với trụ sở đặt tại thành phố Los Angeles (tiểu bang California). NBI bao gồm Hội đồng thế kỷ 21 tập trung vào những thách thức quản trị mang tính toàn cầu, Hội đồng tương lai châu Âu nhằm hỗ trợ lục địa cũ và Ủy ban dài hạn cho California giúp cải cách hệ thống quản trị của tiểu bang đông dân nhất nước Mỹ. Kinh phí hoạt động của NBI là 100 triệu USD.Ngoài ra tỉ phú N.Berggruen còn là thành viên hội đồng quản trị của nhiều cơ sở trưng bày danh tiếng như Bảo tàng LACMA ở Los Angeles, Bảo tàng Tate tại London (Anh), hay Bảo tàng Nghệ thuật đương đại ở New York. Đồng thời N.Berggruen cũng là một nhà tài trợ hùng mạnh cho các ứng viên của đảng Dân chủ Mỹ, như trường hợp của Thượng nghị sĩ tiểu bang New York Chuck Schumer trong quá khứ, hay đương kim Tổng thống Barack Obama hiện nay.Thay lời kết, hẳn không nhiều độc giả biết được “tỉ phú vô gia cư” Nicolas Berggruen còn là một nhà từ thiện hiếm có. Cùng với các siêu tỉ phú Mỹ hàng đầu như Bill Gates và Warren Buffett, “tỷ phú không nhà” N.Berggruen đã tự nguyện hiến tặng phần nửa gia sản của mình cho các mục đích thiện nguyện

Từ khoá: kinh doanh thành lập công ty công ty kinh tế thế giới gia hội đồng quản trị bão

Tranh kho hàng thế chấp: chuyện không cá biệt

(ĐTCK) Để không rơi vào cảnh phải xử lý tranh chấp kho hàng, mất vốn, ngân hàng cần phải nâng cao chất lượng công tác quản trị rủi ro.

Luật sư Trần Minh Hải

Gần đây, thị trường đã ghi nhận một số vụ tranh chấp tài sản bảo đảm là hàng hóa tồn kho luân chuyển giữa các ngân hàng khi DN thế chấp ở nhiều nơi để vay vốn. Theo Luật sư Trần Minh Hải, Giám đốc điều hành Công ty Luật Basico, đây không phải là những tình huống cá biệt, bởi cho vay bằng tài sản đảm bảo là hàng hóa tồn kho luân chuyển đang chiếm tỷ lệ cao trong cho vay khách hàng DN và Việt Nam vẫn chưa có bên thứ ba độc lập đứng ra đảm bảo về tài sản thế chấp.

Thưa ông, khi ngân hàng cho vay và nhận tài sản bảo đảm, hẳn phải có biện pháp để ngăn ngừa tình trạng tài sản đã được thế chấp ở nhiều nơi, nhiều lần?

Đối với các tài sản bảo đảm hiện hữu về giấy tờ pháp lý như nhà đất, phương tiện vận tải, nhìn chung, các ngân hàng có thể ngăn ngừa được nguy cơ này. Nhưng khi tài sản thế chấp hàng hóa thì ngân hàng khá mơ hồ.

Tại các ngân hàng, cho vay đảm bảo bằng hàng hóa tồn kho luân chuyển chiếm tỷ lệ lớn trong cho vay khách hàng DN. Đây cũng là tài sản chủ đạo của các DN sản xuất, DN càng lớn thì càng thường xuyên sử dụng kho hàng làm tài sản đảm bảo.

Về nguyên tắc, khi nhận tài sản đảm bảo là hàng hóa tồn kho luân chuyển thì giá trị tài sản đảm bảo phải lớn hơn giá trị khoản vay. Đối với loại tài sản bảo đảm này, ngân hàng thường sử dụng biện pháp bảo đảm thế chấp, có nghĩa là tài sản hàng hóa bảo đảm được quản lý tại kho của khách hàng với bảo vệ trông kho do phía ngân hàng thuê hoặc thuê kho của bên thứ ba. Nhưng thông thường, một khoản vay của khách hàng chỉ có giá trị một phần so với kho hàng và DN cũng chỉ dùng phần hàng hóa trong kho tương ứng với khoản vay làm tài sản bảo đảm. Như vậy, DN cũng có thể dùng kho hàng làm tài sản bảo đảm để vay nợ nhiều nơi khi mà họ thực hiện một khoản vay khác và mua thêm hàng hóa. Vấn đề là khi đó, trong hàng tấn, hàng chục nghìn tấn hàng hóa trong kho, ngân hàng không thể biết đâu là tài sản bảo đảm của ngân hàng mình. Điều này chả khác nào nhận một con lợn con trong đàn lợn làm tài sản bảo đảm, không thể biết con nào là của mình. Do đó, khi DN không có khả năng thanh toán, đã dẫn đến cảnh ngân hàng bao vây, chặn lối vào kho hàng.

Còn rủi ro nào khác mà ngân hàng phải đối mặt khi nhận tài sản bảo đảm là hàng hóa?

DN khi dùng khoản vay mua hàng, có thể xuất hiện tình huống chưa thanh toán hết cho bên bán hàng. Như vậy, tài sản đó chưa phải là tài sản của DN và bên bán hàng cũng có quyền xử lý kho hàng đó để thu hồi nợ. Trong trường hợp này, ngân hàng không chỉ phải tranh chấp với nhau, mà còn phải tranh chấp với cả bên bán hàng.

Khi xử lý tài sản đảm bảo để thu hồi nợ, ngân hàng thường đối mặt với nguy cơ giá bán giảm, nguy cơ “tuồn kho”, khó bán tài sản, nếu tiếp tục duy trì kho hàng thì tốn chi phí vận hành như đông lạnh, bảo vệ… Ngoài ra, tài sản bảo đảm này là hàng hóa luân chuyển, tức là liên tục có nhập hàng, xuất hàng, khối lượng hàng hóa thay đổi liên tục. Nhằm đề phòng DN rút ruột kho hàng, ngân hàng thường thỏa thuận tài sản bảo đảm là lượng hàng hóa trong kho ở mọi thời điểm và nếu hàng hóa sụt giảm thì DN phải bù đắp dư nợ hoặc tài sản khác, nếu không ngân hàng sẽ chuyển khoản nợ thành nợ quá hạn và thu hồi nợ trước hạn. Nhưng trên thực tế, việc quản lý tài sản thế chấp là hàng tồn kho cũng gần như quản lý tài sản vô hình.

Vậy, theo ông, ngân hàng có thể sử dụng biện pháp gì khi cấp tín dụng để không rơi vào tình huống phải bao vây kho hàng siết nợ DN?

Có một công thức chung cho việc nhận bảo đảm bằng hàng hóa, đó là “thế chấp bằng tín chấp”, “cầm cố bằng chắc chắn”.

Xét về các biện pháp bảo đảm nghĩa vụ thanh toán, hiện các ngân hàng sử dụng biện pháp thế chấp đối với hàng hóa tồn kho luân chuyển, tài sản bảo đảm được quản lý tại kho của khách hàng với bảo vệ trông kho do phía ngân hàng thuê hoặc thuê kho của bên thứ ba. Tuy nhiên, với biện pháp thế chấp này, ngân hàng không trực tiếp nắm giữ tài sản, nên có nhiều rủi ro như đã nói ở trên.

Để hạn chế rủi ro khi sử dụng biện pháp bảo đảm bằng kho của bên thứ ba, tốt nhất các ngân hàng nên trực tiếp ký hợp đồng hai bên với bên cho thuê kho và trực tiếp trả tiền thuê để bảo đảm duy nhất một đầu mối quan hệ, tránh trường hợp ký ba bên như hiện nay, khiến cho bên cho thuê kho chỉ biết đến khách hàng của ngân hàng.

Giải pháp tốt hơn là ngân hàng sử dụng biện pháp cầm cố, tức là quản lý trực tiếp hàng hóa tại kho của ngân hàng. Hiện có ngân hàng muốn lựa chọn biện pháp này, nhưng lại vướng mắc quá nhiều trên thực tế, từ kinh phí cho đến việc bố trí quản lý kho, tổng kho theo địa bàn tập trung hàng hóa vùng miền, rào cản pháp lý về chức năng cho thuê kho… Nếu muốn, ngân hàng thường phải thành lập công ty con có chức năng quản lý nợ và khai thác tài sản và kho hàng sẽ do công ty này quản lý. Tuy nhiên, thủ tục rất phức tạp và phải được Ngân hàng Nhà nước cho phép.

Trong trường hợp phát sinh việc khách hàng dùng kho hàng thế chấp nhiều lần và hàng hóa không đủ trả nợ tất cả khoản vay, các ngân hàng phải giải quyết ra sao? Khoản nợ nào sẽ được ưu tiên?

Về nguyên tắc, không có khoản nợ nào được ưu tiên vì hàng hóa đã bị trộn lẫn trong kho và không thể chứng minh con cá hay thanh thép trong kho là của ngân hàng nào. Trong tình huống này, các ngân hàng phải trông chặt kho hàng để tránh tình trạng tẩu tán hàng hóa. Nếu kho đã hết hàng thì các ngân hàng phải ngồi lại với nhau để có giải pháp. Lựa chọn giải pháp cụ thể nào thì tùy từng ngân hàng, cũng có ngân hàng lựa chọn cách thức đưa ra cơ quan công an. Nhưng về nguyên tắc, cơ quan công an chỉ điều tra, xác định vi phạm pháp luật hình sự đối với từng cá nhân, do đó, việc đưa ra cơ quan công an không thể giải quyết mục tiêu thu hồi nợ của các ngân hàng. Nếu khởi kiện dân sự thì tốn kém và mất thời gian.

Phòng bệnh hơn chữa bệnh, do vậy, để không rơi vào cảnh phải xử lý tranh chấp kho hàng, mất vốn, ngân hàng cần phải nâng cao chất lượng công tác quản trị rủi ro. Trước khi phê duyệt khoản vay bằng tài sản đảm bảo là kho hàng, ngân hàng cần thẩm định kỹ về tài sản đảm bảo này cũng như xây dựng được phương thức quản trị tốt nhất với khoản vay.

Theo luật sư Trần Minh Hải, ở một số nước có nền kinh tế phát triển, một số hãng kho vận uy tín đứng ra làm trung gian gửi giữ hàng hóa. Khi các DN gửi hàng vào kho, họ sẽ được cấp chứng chỉ ghi nhận thông tin về số lượng, chất lượng, chủng loại và sở hữu về hàng hóa. Các DN có thể đem các chứng chỉ này thế chấp vay vốn tại các ngân hàng. Với uy tín của hãng kho vận, ngân hàng sẽ mặc nhiên ghi nhận các thông tin để nhận thế chấp hàng hóa mà không nhất thiết phải thẩm định trực tiếp hàng. Khi cần xử lý tài sản bảo đảm, chỉ với chứng chỉ này, ngân hàng cũng có thể bán được hàng hóa với sự hợp tác của hãng kho vận qua các thủ tục pháp lý hợp lý.

Từ khoá: hàng không quản trị rủi ro chứng chỉ bão tài sản khách hàng khả năng thanh toán công an công ty pháp lý giải pháp hàng hóa thành lập công ty nền kinh tế tranh chấp thanh toán tình huống kho hàng lựa chọn nguy cơ nâng cao chất lượng chất lượng ngân hàng gia

Làm việc đối với tôi là niềm vui

dnsgtuan_small.png

Đầu năm 2013, thị trường tuyển dụng nhân sự Việt Nam bỗng sôi động với việc VON (KiemViec.com và HRVietnam.com) sáp nhập với Tập đoàn CareerBuilder (Mỹ), trở thành CareerBuilder Vietnam. Đây là “mối lương duyên” mà Paul Nguyễn Hưng, Tổng giám đốc của VON, người có 18 năm kinh doanh tại Việt Nam, cảm thấy rất hài lòng.

Đọc E-paper

>> Thị trường nhân sự cấp cao: Bắt đầu nóng

Năm 1995, lần đầu tiên tại Việt Nam, cụ thể là TP.HCM, ra đời Công ty TNHH TMDV Huy Bảo, chuyên về vệ sinh công nghiệp tại Việt Nam. Khi đó, hỏi Paul Nguyễn Hưng, Tổng giám đốc của Huy Bảo, một chuyên gia phần mềm được đào tạo bài bản ở Mỹ sao lại làm dịch vụ này, thì anh nhận định: “Kinh tế Việt Nam phát triển ngày càng nhanh, chính vì vậy sẽ có thêm nhiều cao ốc văn phòng mọc lên, người làm kinh doanh cần phải đi trước và nắm bắt cơ hội”.

Để rồi, tiếp sau đó, năm 2004, Paul Nguyễn Hưng mở thêm dịch vụ “tìm việc làm”, nhưng lần này được nâng cấp lên tầm hỗ trợ tìm việc trên mạng internet. Kết quả, sau 9 năm, đến đầu năm 2013, dịch vụ “người tìm việc” của Paul đã có kết quả viên mãn khi đứng cùng tập đoàn giải pháp nhân lực lớn nhất thế giới: CareerBuilder.

* Mua bán, sáp nhập tại Việt Nam thời gian qua vừa là cơ hội, cũng vừa do áp lực. Vậy thương vụ M&A với CareerBuilder nằm ở phương diện nào, thưa ông?

– Lực của doanh nghiệp Việt Nam để đi ra biển lớn chưa đủ. Do đó, doanh nghiệp chỉ có thể lựa chọn: phải tự mình đi ra toàn cầu để làm người đứng đầu, hoặc phải hợp tác sáp nhập với một “người khổng lồ” khác.

Ngay từ lúc thành lập, chúng tôi đã hiểu vấn đề này sẽ xảy ra, quan trọng là thời gian và thời điểm.

Khi mới ra đời, thị trường còn nhỏ, mà lĩnh vực ngành nghề của tôi lại liên quan nhiều đến internet, trong khi hạ tầng internet của Việt Nam mới phát triển, chỉ vài chục ngàn người sử dụng. Sau 5 năm hoạt động, có một số đối tác đề nghị hợp tác, nhưng chúng tôi từ chối vì chưa sẵn sàng.

Phải đến cuối năm 2012, chúng tôi mới chấp nhận. Hơn nữa, thời điểm này không hợp tác cũng không được. Chúng tôi hiểu mình như một “cái sạp nhỏ”, khi một tỷ phú đem đến cho mình một lợi nhuận bằng việc hợp tác hấp dẫn thì sao lại từ chối.

Họ cũng thể hiện rõ quan điểm chủ trương sáp nhập, chứ không “tranh giành” bởi thị trường Việt Nam vẫn còn nhỏ so với quy mô hoạt động toàn cầu của họ. Chúng tôi mất hơn nửa năm để đi đến thỏa thuận cuối cùng.

* Ông cũng từng có một thương vụ lớn với DFJ VinaCapital sau khi mới thành lập VON được hai năm. Vậy lần hợp tác thứ hai này cùng CareerBuilder đem lại cảm giác khác biệt như thế nào so với thương vụ đầu tiên?

– DFJ VinaCapital đầu tư vào công ty tôi năm 2006, nắm giữ 30%. Thỏa thuận đầu tư này diễn ra sau khi chúng tôi thành lập hai năm. Đây đơn thuần là đầu tư tài chính, và chắc chắn đến một năm tháng nào đó họ sẽ rút để thu về lợi nhuận.

Còn CareerBuilder lại là câu chuyện khác. Nếu năm 2006, dù chúng tôi chào bán với giá rẻ cỡ nào thì họ cũng không mua, không phải vì họ không có tiền, mà bởi đó là chiến lược của họ.

Hai năm đầu họ không biết chúng tôi có thể xây dựng một hệ thống chuẩn mực. Họ không muốn những thỏa thuận hợp tác phức tạp về mặt pháp lý và con người, cái họ cần là sự ổn định.

Ngược lại, khi đầu tư vào giai đoạn sau, chắc chắn họ phải trả cao hơn. Với CareerBuilder, ngoài việc có lợi về tài chính, thành quả lớn hơn nữa chính là biết chắc “đứa con” của mình sẽ tồn tại lâu dài trên thị trường.

* Mối hợp tác này như ông nói là “thời điểm thích hợp”, nhưng cũng có thông tin cho rằng kinh tế khó khăn đã tạo sức ép buộc phải M&A?

– Đối với thị trường Việt Nam, kinh tế có chững lại, nhưng ngành tuyển dụng nhân sự chỉ chậm lại một chút, chứ không chịu quá nhiều tác động. Tuyển dụng nhân sự ở Việt Nam có một đặc thù. Ví dụ, ngành sản xuất xe máy, năm nay bán 5.000 chiếc, năm sau có thể bán 1.000 chiếc.

Riêng lĩnh vực nhân sự, dù không tạo thêm công ăn việc làm cũng không có nghĩa không phát triển. Trong ngành này có một khía cạnh “rời công ty” vì lý do này, lý do khác. Khi đó, công ty sẽ phải kiếm người thay thế theo vòng luân chuyển.

Ngành này vừa được thụ hưởng sự tăng trưởng của nền kinh tế nói chung, đồng thời cộng với đặc thù luân chuyển nhân sự, nên chúng tôi bao giờ cũng nhận được yêu cầu tuyển dụng từ các doanh nghiệp.

Ngay chính thời điểm được coi là phát triển chậm, chúng tôi vẫn nhận được đặt hàng tăng lên vì thời gian đầu phát triển nóng, các công ty tuyển dụng theo kiểu quơ cào cho đủ nhưng không chắc có được ổn định.

Do đó, tận dụng thời điểm kinh tế chậm lại, các công ty rà soát lại nhân sự và tuyển vào một lượng nhân sự mới. Nhiều công ty thông báo giảm 500 nhân công, nhưng thực ra họ lại tuyển vào 500 nhân công khác.

* Một trong những kết quả của hợp tác với CareerBuilder là việc ông tiếp tục ở lại nắm giữ cương vị Tổng giám đốc. Nhưng đặt ra trường hợp, nếu phía CareerBuilder muốn thay Tổng giám đốc ngay từ đầu, ông sẽ chấp nhận?

– Tôi sẽ phải chấp nhận vì đã xác định cần phải bán công ty trong thời điểm này. Sáp nhập để toàn cầu hóa là đề tài lớn, còn chuyện giá cả, ở lại hay đi, tôi cho đó là đề tài nhỏ hơn.

Năm ngoái, có tới bốn công ty nước ngoài muốn mua công ty của chúng tôi. Nhưng chúng tôi thích CareerBuilder nhất, chính họ cũng đánh giá cao đội ngũ của công ty.

Do đó tôi không có gì lo lắng. Bởi ngay từ đầu họ đã khẳng định: “Các anh có quyền quyết định cái gì thì làm cái đó, chúng tôi không can thiệp. Vì các anh là người biết tốt nhất ở Việt Nam cần cái gì và làm như thế nào”.

Đương nhiên họ là người quyết định đầu tư ngân sách bao nhiêu, và chúng tôi không làm gì vượt quá mức đó.

* Sáp nhập cùng CareerBuilder, ngoài cái lợi về tài chính, VON sẽ thừa hưởng một mạng lưới kết nối tuyển dụng khổng lồ của CareerBuilder?

– Do CareerBuilder là một tập đoàn quốc tế, nên khi chúng tôi sáp nhập, ngoài thị trường Việt Nam, người lao động sẽ được hưởng lợi hơn.

Ví dụ một doanh nghiệp về công nghệ thông tin ở Nhật, Đức, Pháp… cần kỹ sư phần mềm có kỹ năng, dù chưa từng có mối quan hệ nào với thị trường Việt Nam, nhưng qua CareerBuilder, họ có thể biết thông tin về nhân sự cần tìm ở Việt Nam nhờ hệ thống kết nối toàn cầu.

Hoặc ngược lại, những doanh nghiệp Việt Nam muốn bước ra sân chơi quốc tế, bản thân họ cần tuyển dụng nhân sự nước ngoài. Họ không cần phải đi Singapore, Ấn Độ, hay Trung Quốc… để tìm, mà chỉ cần mua dịch vụ từ CareerBuilder Việt Nam.

* Là doanh nghiệp cung cấp dịch vụ, nhưng ông sẵn sàng bày tỏ những quan điểm trái ngược với khách hàng của mình một cách thẳng thắn để đôi bên hiểu nhau hơn?

– Tôi nói một chuyện cụ thể là việc nhà tuyển dụng có nên ghi “mức lương thỏa thuận” hay không. Ở Việt Nam, tôi thấy phần đông chưa cởi mở trong vấn đề này. Phương Tây đã từng trải qua và chứng minh rằng nó không hiệu quả, nên bao giờ họ cũng đưa ra trước mức lương được hưởng.

Chúng ta hay có suy nghĩ, để nhân sự đến rồi lúc đó mới thỏa thuận mức lương. Nhưng với người tài, nếu làm cách đó sẽ rất dễ mất người.

Người giỏi họ không cần đi thương lượng, mà họ cần biết trước khi tới. Do đó, công ty cần người phải đặt ra câu hỏi ứng viên muốn gì, nghĩ gì và cần gì ở mình…

Trong khi đa phần doanh nghiệp Việt Nam vẫn dừng lại ở bước làm theo ý mình muốn. Nếu để ý, tổng hợp 1.000 công việc cần tuyển dụng ghi là “lương thỏa thuận”, thì thường các công ty đó sẽ trả lương thấp. Nhiều công ty nói: “Công ty tôi nhỏ, nên không dám đề ra mức lương trước”.

Paul Nguyễn Hưng• Sang Mỹ năm 1980

• 1983: Theo học tại Trường Đại học Fullerton (California, Mỹ). Sau đó làm việc cho Hãng Hàng không McDonald Douglass (đã sáp nhập với Boeing), Tập đoàn Bảo hiểm Metlife, Tập đoàn Toyota.

• 1990: Thành lập Công ty Saigon Travel.

• 1995: Thành lập Công ty TNHH TMDV Huy Bảo.

• 2004: Thành lập Công ty CP VON (Vietnam Online Network), chuyên về việc làm và tuyển dụng trực tuyến với hai sản phẩm KiemViec.com và HRVietnam.com

Đầu năm 2013, VON chính thức sáp nhập với Tập đoàn CareerBuilder, Mỹ, trở thành CareerBuilder Vietnam.

Thật ra suy nghĩ đó là chưa đúng. Ví dụ một người đến phỏng vấn, yêu cầu mức lương là 2.000USD, nhưng công ty thỏa thuận chỉ trả được 500USD.

Như vậy, thứ nhất là người đến phỏng vấn và nhà tuyển dụng đều mất thời gian, thứ hai ấn tượng về công ty đó sẽ xấu với ứng viên. Tuy nhiên, nếu lương bổng hấp dẫn, thông tin “mức lương thỏa thuận” sẽ trở nên thu hút.

* Cung cấp cùng lúc hai dịch vụ tuyển dụng lao động phổ thông và lao động cấp cao, bản thân ông hứng thú với đối tượng nào hơn?

– Điều kích thích lớn nhất ngay từ đầu thành lập công ty là ứng viên tìm được việc, chứ tôi không quan tâm chuyện đó là người lao động phổ thông hay cao cấp.

Việc thường xuyên chứng kiến cảnh những người đang tìm việc tập trung ghi ghi chép chép đông đúc tại các trung tâm giới thiệu việc làm, hay sinh viên mới ra trường phải vất vả đem hồ sơ đến từng công ty, nhà máy xin việc đã thôi thúc tôi thực hiện ý tưởng tổ chức dịch vụ cầu nối việc làm trên mạng, hỗ trợ những người đi xin việc, cũng là hỗ trợ các nhà tuyển dụng.

Việc nhận được hàng chục ngàn lá thư cám ơn khi người lao động nhận được việc làm, đem lại cảm giác rất khó tả trong tôi.

Chúng tôi có chính sách không bao giờ lấy tiền của ứng viên dù ngay cả khi họ đã có việc làm. Chúng tôi chỉ thu phí từ nhà tuyển dụng.

* Ông thường tỏ ra thích thú mỗi lần được chia sẻ kinh nghiệm tìm việc và làm việc với các bạn trẻ. Vậy có khi nào ông đã thất nghiệp?

– Thật sự là chưa bao giờ tôi chịu cảnh thất nghiệp. Tôi xa nhà từ lúc bé, và không ngại phải làm gì vất vả cả, vì làm việc đối với tôi là niềm vui.

Từ nhỏ đến lớn, tôi có một thói quen là khi thích làm một cái gì đó, tôi sẽ đến gặp người chủ và nói: “Thuê tôi làm đi. Tôi sẽ không lĩnh lương trong hai tháng” bởi tôi biết mình chưa có kinh nghiệm, mà lại đòi một công việc hưởng lương ngay thì cơ hội sẽ là rất thấp.

Do đó phải chào người ta những gì không rủi ro, không tốn kém thì khó ai từ chối. Ngay cả khi đã vào một công ty nào đó, tôi cố gắng làm xong phần việc của mình, rồi muốn học hỏi thêm một lĩnh vực, tôi sẽ đề nghị làm phụ việc không công cho đồng nghiệp. Chẳng lẽ họ lại không chỉ dạy cho tôi!

* Ngay cả học việc để thành lập công ty cũng vậy?

– Đó là trường hợp với Saigon Travel. Năm 1989 tôi về Việt Nam chơi và thấy nhu cầu về nước du lịch của cộng đồng người Việt rất lớn.

Khi đó tôi gặp một người bạn Mỹ lớn tuổi đang có một công ty du lịch. Tôi cũng xin vào học việc ở đó.

Mỗi ngày tôi đến làm công việc đặt vé máy bay, làm thủ tục… cho khách hàng. Học trong vòng 6 tháng, tôi quyết định mở Công ty Saigon Travel.

* Có nhận định cho rằng ông xây nên nhiều nhưng cũng bán là chủ yếu?

– Đúng và tôi thấy đâu có gì sai. Với tôi, mọi thứ trên đời đều vô thường. Mình còn không tồn tại thì có cái gì tồn tại mãi được?

Vấn đề là ý nghĩa của sự tồn tại đặt trong các mối quan hệ. Sự sở hữu và tồn tại của một công ty hay gia sản phải mang lại ý nghĩa cho ai đó.

Người Á Đông có quan niệm về thừa kế tài sản cho con. Không sai nhưng việc thừa kế một công ty có thể khác.

Ví dụ, con tôi không có khả năng thì việc để lại công ty liệu có tốt không hay có khi trở thành cái họa cho nó và người khác?

Ngược lại, nếu mình bán công ty, nhưng con mình có khả năng thì nó có thể làm mọi thứ từ đầu như mình đã từng làm. Ngay chính trong công ty này, hiện không có bất kỳ người thân nào của tôi làm việc.

* Xin cảm ơn ông!

Từ khoá: việc làm bão thành lập công ty hợp tác tài chính tập đoàn bảo hiểm thị trường việt nam việt nam tập đoàn đầu tư tài chính thị trường lao động gia người lao động công ty doanh nghiệp tổng giám đốc kinh tế nền kinh tế kết quả tuyển dụng toàn cầu công nghệ thông tin thông tin giám đốc phát triển dịch vụ quyết định

Công ty Cổ phần Mía đường Sơn La: Khởi sắc và phát triển mạnh mẽ từ sau cổ phần hóa

(Tài chính)Ngày 26/11/2007, UBND tỉnh Sơn La đã ra Quyết định số 2761/QĐ-UBND về việc phê duyệt phương án tái cơ cấu tài chính và chuyển đổi sở hữu Công ty Mía đường Sơn La từ công ty 100% vốn Nhà nước sang công ty cổ phần và Công ty Cổ phần Mía đường Sơn La đã tổ chức thành công Đại hội đồng Cổ đông thành lập Công ty Cổ phần Mía đường Sơn La vào ngày 01/02/2008.

Công ty Cổ phần Mía đường Sơn La: Khởi sắc và phát triển mạnh mẽ từ sau cổ phần hóa

Công ty Mía đường Sơn La đã phát triển mạnh mẽ sau khi được DATC xử lý nợ, tái cơ cấu

Hiện nay, Công ty có tổng số 306 cán bộ, công nhân, lao động; với cơ cấu về trình độ chuyên môn như sau: Thạc sĩ kinh tế: 02; đại học: 31; cao đẳng: 06; trung cấp: 30; sơ cấp: 07; công nhân kĩ thuật: 195 và lao động phổ thông: 35. Đảng bộ Công ty có 84 đảng viên, sinh hoạt tại 04 Chi bộ trực thuộc. Tổ chức Công đoàn có 306 đoàn viên tham gia sinh hoạt tại 05 tổ chức Công đoàn bộ phận trực thuộc. Các tổ chức đoàn thể như: Hội CCB, Nữ công, Chi đoàn thanh niên luôn hoạt động tốt, góp phần vào thành tích chung của doanh nghiệp.

Về cơ sở vật chất: Công ty có 01 dây chuyền chế biến đường kính trắng; 01 dây chuyền chế biến phân bón vi sinh; 01 xí nghiệp kinh doanh (ngô, thóc, gạo, sắn…); 01 cửa hàng bán và giới thiệu sản phẩm; 01 cửa hàng kinh doanh xăng dầu; 15 đại lý bán sản phẩm đường trên toàn quốc.

Ngay sau khi cổ phần, Công ty đã tổ chức lại mô hình sản xuất, kinh doanh, sắp xếp lại tổ chức lao động và đầu tư phát triển vùng nguyên liệu mía. Từ 2.700 ha mía nguyên liệu năm 2007, với năng suất bình quân đạt 40 tấn/ha; đến năm 2011, diện tích mía nguyên liệu của Công ty tăng lên rất nhanh và đạt 4.530ha, năng suất bình quân đạt 65 tấn/ha; tổng sản lượng đạt 300 ngàn tấn mía cây/vụ. Song song với việc phát triển vùng nguyên liệu, Công ty đầu tư cải tiến, nâng công suất dây chuyền chế biến đường từ 1.500 TMN lên 2.200 TMN; mở rộng mô hình sản xuất kinh doanh các mặt hàng nông sản, phân bón và kinh doanh xăng dầu. Bên cạnh đó, Công ty cũng luôn quan tâm chăm lo cải thiện môi trường và điều kiện làm việc cho người lao động.

Với sự cố gắng, nỗ lực không ngừng, từ một công ty kinh doanh thua lỗ triền miên, đến nay, Công ty CP Mía đường Sơn La đã trở thành một doanh nghiệp kinh doanh có hiệu quả. Sau 2 năm chuyển đổi mô hình sản xuất kinh doanh, Công ty đã trả hết nợ trước thời hạn 3 năm so với phương án tái cơ cấu của Công ty Mua bán nợ Việt Nam, với tổng số tiền là 110 tỉ đồng; nguồn tài chính lành mạnh, lợi nhuận của Công ty năm sau cao hơn năm trước, cụ thể: năm 2008 là 6,925 tỉ đồng; năm 2009 là 7,792 tỉ đồng; năm 2010 là 23,651 tỉ đồng; năm 2011 đạt 25,500 tỉ đồng; năm 2012 là 49,000 tỉ đồng; góp phần cải thiện đời sống cho 306 cán bộ, công nhân, lao động và trên 5.320 hộ dân trồng mía, đóng góp vào nguồn ngân sách Nhà nước hàng năm từ 10 đến 20 tỉ đồng. Lợi nhuận tăng, thu nhập bình quân của người lao động cũng được nâng lên: từ 2,7 triệu đồng/người/tháng (năm 2007) lên 6,5 triệu đồng/người/tháng (năm 2012); tỉ lệ chia cổ tức từ 8% năm 2007, đến các năm 2011, 2012 là 25%.

Công ty đạt được những thành tự như trên là nhờ sự quan tâm chỉ đạo sát sao của Tỉnh ủy, HĐND, UBND và các sở, ban, ngành của tỉnh; sự giúp đỡ của chính quyền địa phương hai huyện: Mai Sơn và Yên Châu; sự ủng hộ nhiệt tình của các ngành, các cấp chính quyền địa phương và sự chỉ đạo đúng hướng của Công ty Mua bán nợ Việt Nam. Một yếu tố quan trọng khác là Công ty đã tổ chức phát động nhiều đợt, nhiều phong trào thi đua nhằm khơi dậy và phát huy tinh thần lao động sáng tạo, không ngại khó khăn, vất vả của người lao động nhằm xây dựng doanh nghiệp phát triển; trong đó phải kể một số phong trào tiêu biểu như: “Lao động giỏi – Lao động sáng tạo”; “Phát huy sáng kiến cải tiến kỹ thuật”; “Phong trào xây dựng đời sống khu dân cư”; Phong trào phụ nữ hai giỏi”; Phong trào phụ nữ giúp nhau làm kinh tế”…

Qua các phong trào này, đã có 04 sáng kiến cải tiến kỹ thuật tham gia dự thi Hội thi “Sáng tạo KHKT năm 2010” do Sở Khoa học tổ chức và đạt kết quả: 01 giải Nhì, 01 giải Ba và 02 giải Khuyến khích. Ngoài ra, Công ty cũng thường xuyên phát động các đợt thi đua chào mừng các ngày lễ lớn của đất nước, tỉnh, ngành… với những hình thức và nội dung thiết thực, gắn chặt các phong trào thi đua với việc thực hiện cuộc vận động “Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh”.

Bên cạnh đó, Công ty cũng luôn quan tâm làm tốt trách nhiệm của doanh nghiệp với cộng đồng thông qua các hoạt động từ thiện, xã hội. Từ năm 2007 – 2011, Công ty đã đóng góp vào các hoạt động từ thiện với tổng số tiền là 30,650 triệu đồng, tập trung vào các hoạt động như: xây dựng, cải tạo trường, lớp học; sửa chữa, mua sắm trang thiết bị; tặng học bổng cho học sinh nghèo vượt khó; ủng hộ các quỹ chất độc màu da cam, quỹ vì người nghèo, quỹ phòng chống lụt bão, quỹ bảo trợ người tàn tật và trẻ em mồ côi; ủng hộ đồng bào miền Trung bị lũ lụt; ủng hộ người dân bị ảnh hưởng bởi động đất và sóng thần tại Nhật Bản…

Nhằm duy trì nguồn cung cấp nguyên liệu ổn định, chất lượng cao, Công ty luôn chú trọng dành một khoản ngân sách đầu tư, hỗ trợ cho người dân vùng nguyên liệu mía, cụ thể như: hỗ trợ tiền cày đất trồng mía, vôi bột, phân Pauo bón lá, phân NPK; có chính sách hỗ trợ các diện tích mía bị thiệt hại do hạn hán, lũ bão, tiền chênh lệch giá mía giống, tiền làm đường giao thông; hỗ trợ lãi suất tiền vay đầu tư trồng mía…).

Với những cố gắng nỗ lực và thành tích trên, trong những năm gần đây, Công ty đã được tặng nhiều danh hiệu thi đua và phần thưởng xứng đáng: Công ty liên tục được công nhận đạt danh hiệu “Tập thể lao động xuất sắc” và được UBND tỉnh Sơn La tặng Bằng khen; năm 2008 được nhận Bằng khen của Thủ tướng Chính phủ. Từ năm 2007 – 2011, Công ty luôn được công nhận là đơn vị không có ma túy, nhiều tập thể và cá nhân của Công ty đã được UBND tỉnh tặng Bằng khen về những thành thành tích trong thực hiện phòng, chống ma túy; Đảng bộ Công ty nhiều năm liền đạt danh hiệu “Đảng bộ trong sạch vững mạnh” và Công ty được công nhận là “Cơ quan văn hóa”.

Theo SLS

Từ khoá: trang thiết bị phát triển thành lập công ty doanh nghiệp công ty lao động quan tâm học sinh nghèo tài chính kinh doanh chất lượng cao người lao động công ty cổ phần công nhân cổ phần xây dựng

FPT thành lập công ty cho sinh viên, phi lợi nhuận

FPT thành lập công ty cho sinh viên, phi lợi nhuậnCác nhân sự sinh viên trong văn phòng làm việc của FTICO.

Ngày 2.5, FPT chính thức công bố thành lập công ty Sáng tạo công nghệ FPT toàn cầu (FTICO), hoạt động theo mô hình công ty phi lợi nhuận, tạo môi trường giúp sinh viên lập nghiệp sớm.

Công ty này sẽ đầu tư để phát triển các ý tưởng kinh doanh của sinh viên đặc biệt những sinh viên của ĐH FPT, đồng thời cũng mang đến cho các em cơ hội làm việc trong những dự án thực tế.

Tập đoàn này cho biết, các nhân viên của FTICO chính là các sinh viên. Công ty này sẵn sàng cấp vốn cho những ý tưởng khởi nghiệp được đánh giá cao của các em.

Ông Lê Hà Đức GĐ điều hành FTICO (nguyên GĐ FPT Châu Âu – thuộc FPT Software) cho biết, “Học qua thực tế là bài học thấm thía nhất. Qua những va vấp thực tế, chúng tôi mong sinh viên sẽ học thêm được nhiều kỹ năng trong công việc. Đây là một trong những cách chúng tôi giúp các bạn sinh viên “tập bơi” trước khi thực sự bước ra cuộc sống”.

FTICO còn là điểm chuyển giao nhiều dự án của tập đoàn FPT đến tay sinh viên FPT. Ngay sau khi thành lập, dự án đầu tiên của công ty là triển khai phần mềm chính phủ điện tử cho một khách hàng Nhật Bản với quy mô 200 nhân lực, trị giá 720.000 USD/ năm.

Hoạt động theo mô hình công ty phi lợi nhuận nằm trong trường đại học vì vậy lợi nhuận của FTICO sẽ được tái đầu tư để duy trì hoạt động và phát triển công ty. Mỗi nhóm sinh viên sẽ được trực tiếp giám sát và hướng dẫn bởi một quản trị dự án giàu kinh nghiệm, và được trả lương theo đóng góp thực tế.

Từ khoá: thành lập công ty công ty lợi nhuận sinh viên

Huy động nhiều, cho vay ít, vốn đi đâu ?

Vốn huy động được của dân trong 4 tháng đầu năm chạy đi đâu? Đó là câu hỏi được nhiều đại biểu đặt ra tại phiên họp toàn thể lần thứ 8 của Ủy ban Kinh tế Quốc hội diễn ra sáng 26.4.

Huy động nhiều, cho vay ít, vốn đi đâu ?

Phiên họp toàn thể lần thứ 8 của Ủy ban Kinh tế Quốc hội sáng 26.4 – Ảnh: Bảo Cầm

Trong báo cáo của Chính phủ cho thấy vốn cho vay gần như bằng 0, trong khi vốn huy động vẫn tăng 5%, có ý kiến hỏi vốn đi đâu, hay huy động vốn của dân rồi quay ra mua vàng vừa rồi?
Ông Mai Xuân Hùng, Phó chủ nhiệm Ủy ban Kinh tế Quốc hội

Phát biểu tại phiên họp, nguyên Thống đốc Ngân hàng Nhà nước (NHNN) Cao Sỹ Kiêm nhìn nhận: Lòng tin của doanh nghiệp (DN) đối với điều hành, quản lý kinh tế xã hội của chúng ta là “có vấn đề”. Tình trạng chán nản, buông xuôi, thúc thủ đã xuất hiện trong DN.

Theo ông Kiêm, những giải pháp Chính phủ đặt ra tháo gỡ khó khăn cho sản xuất kinh doanh là rất đúng, rất trúng, rất sớm nhưng triển khai rất chậm, trong khi DN đang rất cần tháo gỡ nhanh khó khăn.

Tán thành nhận định này, Phó bí thư Thường trực Tỉnh ủy – Trưởng đoàn ĐBQH tỉnh Lạng Sơn, Nguyễn Thế Tuy phản ánh: Nhiều DN nói rằng chính sách hiện đang để bảo hộ ngân hàng (NH), bảo hộ cơ quan nhà nước thôi chứ không phải thực sự bảo vệ DN.

Ông Tuy dẫn câu chuyện vừa qua NH NN-PTNT chi nhánh Lạng Sơn chuyển 1.000 tỉ đồng “về trung ương” vì huy động được nhưng không cho vay được.

“Khơi thông nguồn vốn cho DN hiện nay đang bế tắc, trong báo cáo của Chính phủ cho thấy vốn cho vay gần như bằng 0, trong khi vốn huy động vẫn tăng 5%, có ý kiến hỏi vốn đi đâu, hay huy động vốn của dân rồi quay ra mua vàng vừa rồi?”, Phó chủ nhiệm Ủy ban Kinh tế Quốc hội Mai Xuân Hùng nói.

Ủy viên thường trực Ủy ban Tài chính ngân sách QH Bùi Đức Thụ cũng “lấy làm lạ” khi dư nợ huy động tăng nhưng cho vay gần như không tăng. “Đồng ý là không giảm điều kiện cho vay vì như thế sẽ tiềm ẩn nợ xấu nhưng có một bộ phận DN vẫn có thể đưa vốn vào được thì tại sao trong điều kiện cung lớn hơn cầu, lãi suất cho vay vẫn tăng? Có phải ở đây là lợi ích nhóm, giữa nội bộ các NH lớn liên kết với nhau để không hạ lãi suất nhằm mục đích lợi nhuận? NHNN cần phải làm rõ vấn đề này”, ông Thụ đề nghị.

Ngân hàng chỉ lo bán vàng

Phó trưởng đoàn ĐBQH tỉnh Thanh Hóa Lê Nam cũng sốt ruột: “Vừa rồi tiếp xúc cử tri, người dân phản ánh chỉ thấy NH thương mại bán vàng thôi, chẳng thấy làm gì. Chúng tôi cũng hiểu NHNN vừa rồi làm rất nhiều việc, nhưng những cái cụ thể để mà tác động vào DN, tác động vào nền kinh tế thì chưa rõ, cái cụ thể mà dân thấy nổi bật, nổi trội trong thời gian vừa rồi chủ yếu là bán vàng”.

Theo ông Nam, Chính phủ “không nên tập trung cứu ông NH mà thực chất ông ấy bị bệnh rồi, giờ nếu ông DN bệnh nữa thì chết luôn cả 2 ông. Cho nên bây giờ phải tập trung bảo vệ người gửi tiền, bảo vệ lợi ích của dân, của DN”.

Khỏi cần lập công ty xử lý nợ xấu

“Nợ xấu tính đến cuối năm 2012 vừa qua gần 9% nhưng theo báo cáo của Thanh tra NHNN thì chỉ trong quý 1/2013 đã giải quyết được 3% nợ xấu, như vậy chỉ còn khoảng gần 6%. Với tốc độ này thì có lẽ chỉ 2 quý tiếp là hết nợ xấu, vậy thì có cần cứu NH nữa không? Như vậy thì khỏi cần thành lập công ty xử lý nợ xấu nữa”.

Phó chủ nhiệm Ủy ban Kinh tế Mai Xuân Hùng

DN phải trả lãi NH 480.000 tỉ đồng/năm

“Tôi xin trả lời câu hỏi ĐB Trần Du Lịch (TP.HCM) đặt ra từ trước: Nền kinh tế này phải trả lãi cho NH bao nhiêu? Chúng tôi cộng số liệu từ 66 NH thương mại thì năm 2010, DN phải trả lãi 202.000 tỉ, năm 2011 số phải trả là 401.000 tỉ, năm 2012 là 480.000 tỉ đồng”.

Thứ trưởng Bộ Tài chính Đỗ Hoàng AnhTuấn

Mỗi tháng có 5.000 DN giải thể, ngừng hoạt động

Theo báo cáo của Thứ trưởng Bộ Kế hoạch – Đầu tư Cao Viết Sinh, 4 tháng đầu năm, xấp xỉ 20.000 DN giải thể, trung bình mỗi tháng 5.000 DN, trong khi năm ngoái số DN giải thể bình quân mỗi tháng là 4.500 DN. Số DN hồi phục, quay lại hoạt động trong 4 tháng đầu năm khoảng 8.000, trung bình mỗi tháng 2.000 DN.

Giải pháp chậm, doanh nghiệp gặp nhiều khó khăn

Nhiều giải pháp mới tháo gỡ khó khăn cho nền kinh tế được triển khai quá chậm, khiến doanh nghiệp (DN) gặp nhiều khó khăn, nền kinh tế tựu trung không cảm nhận được một luồng xung lực mới.

Đó là thông tin được ông Vũ Đức Đam, Bộ trưởng Chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ cho biết tại cuộc họp báo diễn ra chiều 26.4.

Chưa người dân nào được ưu đãi vay mua nhà

Lập công ty xử lý tài sản trong vài ngày tới

Liên quan đến việc thành lập Công ty quản lý tài sản để xử lý nợ xấu, ông Đam cho biết, kỳ họp trước Chính phủ thảo luận nhưng một số thành viên yêu cầu cần làm rõ và sâu hơn một số vấn đề. Thời gian qua, NHNN cũng họp lại tiếp thu ý kiến bộ, ngành và trình lên bản sửa đổi, trong vòng một vài ngày tới Chính phủ làm thủ tục thông qua nghị định này. Tuy nhiên, theo ông Đam, xử lý nợ xấu cần gồm nhiều giải pháp, công ty này cũng chỉ là một trong giải pháp đó. Các bộ, ngành và đặc biệt là NHNN đang tiếp tục xử lý nợ xấu, trước hết trách nhiệm thuộc về hệ thống ngân hàng, việc trích lập dự phòng rủi ro theo đúng quy định.

Theo ông Đam, nhìn chung nền kinh tế trong tháng 4 và sau 4 tháng tiếp tục có những xu hướng diễn biến tích cực, các chỉ số vĩ mô đạt được, và ổn định, riêng chỉ số giá tiêu dùng tháng 4 tăng thấp. Tuy nhiên, tốc độ cải thiện rất chậm, đặc biệt, số DN thành lập mới vẫn nhiều, nhưng dường như vẫn không có một xung lực mới nào. Bên cạnh tín hiệu đáng mừng, nhiều DN năm ngoái kê khai dừng hoạt động, năm nay hoạt động trở lại, đồng thời các DN khác bắt đầu lại sản xuất cầm chừng. “Nói một cách khái quát thì DN vẫn còn rất nhiều khó khăn” – ông Đam cho biết.

Cũng theo Bộ trưởng Đam, Chính phủ đánh giá nhiều giải pháp trước kia làm rồi nay thực hiện có kết quả tốt, nhưng các giải pháp mới triển khai còn chậm. “Chúng ta thống nhất chủ trương từ rất lâu, dành ra khoản ngân sách 30.000 tỉ đồng hỗ trợ cho người có thu nhập thấp và trung bình mua nhà. Nhưng giờ phút này chưa người dân nào vay được tiền để mua nhà, vì phải ra rất nhiều văn bản hướng dẫn, đối tượng nào được vay, nhà nào dành cho đối tượng đó… Chính phủ ráo riết yêu cầu các bộ ngành phải khẩn trương hơn nữa để chính sách sớm đi vào cuộc sống” – ông Đam nêu ví dụ.

Bên cạnh đó, Chính phủ thể hiện quyết tâm không chủ quan, dù thu ngân sách năm nay có nhiều khó khăn, nhưng dứt khoát không điều chỉnh kế hoạch chi tiêu. Đối với công trình lớn, người dân quan tâm như nâng cấp quốc lộ 1A, thiếu bệnh viện, Chính phủ chỉ đạo cơ quan có thẩm quyền cần đưa ra giải pháp tài chính để nhất định phải làm.

Về siêu dự án lọc hóa dầu 27 tỉ USD tại Bình Định, theo ông Đam, hiện Chính phủ chỉ đạo nhà đầu tư và cơ quan liên quan nghiên cứu lập báo cáo tiền khả thi.

Anh Vũ

Bảo Cầm

Từ khoá: chính phủ kinh tế bão trích lập dự phòng giải pháp người dân bộ tài chính doanh nghiệp công ty triển khai giải pháp tài chính huy động tài chính thành lập công ty nền kinh tế khó khăn ngân hàng thu nhập thấp