Yêu cầu Bảo Minh giải quyết bồi thường các hợp đồng xong thủ tục

(TNO) Ban chỉ đạo bảo hiểm nông nghiệp (BHNN) tỉnh và các địa phương thí điểm BHNN đã có cuộc họp đột xuất với Bảo Minh vào ngày 7.8, tại UBND tỉnh Cà Mau. Cuộc họp xoay quanh những yêu cầu, kiến nghị của người dân về việc bồi thường hợp đồng BHNN.

>> Bảo hiểm bị tố ép nông dân

Đặt dấu hỏi nghi ngờ về tính hợp lý của các trường hợp thiệt hại, ông Hồ Hải Đăng, Phó giám đốc phụ trách Ban BHNN (thuộc Tổng công ty CP Bảo Minh) cho biết, trong 2 năm 2012 và 2013, trong khoảng 1.800 hợp đồng được ký kết thì có đến 1.740 hồ sơ bị thiệt hại.

“Về bồi thường theo thỏa thuận hay bồi thường chậm, chúng tôi đang bồi thường và cố gắng đẩy nhanh tiến độ bồi thường. Về việc hủy hợp đồng, sửa đổi bổ sung hay các chế tài đưa ra chúng tôi căn cứ theo cơ sở quy định của pháp luật… nếu người không đồng ý cùng lắm có thể kiện ra tòa, mặc dù chúng tôi không muốn… “.

Quang cảnh cuộc họp

Trước phát biểu của người đại diện Bảo Minh, rất nhiều đại biểu tham gia hội nghị tỏ thái độ hết sức bức xúc.

Đại diện các Sở Tài chính, NN-PTNT Cà Mau… đã chỉ ra nhiều bất cập mà Bảo Minh đã đưa ra trong đó có việc chậm thanh toán hợp đồng; khấu trừ bất hợp lý 10 – 60% khi bồi hoàn; tự ý hủy hợp đồng, dân đã đóng phí bảo hiểm nhưng không làm hợp đồng mà đòi trả phí lại cho dân; ép dân đồng ý thỏa thuận, không thì “treo” bồi thường… Hay việc Bảo Minh thương lượng không được với người dân trong việc sửa đổi bổ sung hợp đồng nên đề nghị Ban chỉ đạo BHNN tỉnh can thiệp hủy khoảng 608 hợp đồng là hoàn toàn sai.

Kết thúc buổi họp, ông Lê Dũng, Phó chủ tịch UBND tỉnh kiêm Trưởng Ban chỉ đạo BHNN tỉnh Cà Mau, yêu cầu Bảo Minh nhanh chóng giải quyết bồi thường các hợp đồng của người dân đã đầy đủ thủ tục để nông dân có điều kiện tái sản xuất.

Đối với các hồ sơ chưa đầy đủ thủ tục, Bảo Minh phải khẩn trương kết hợp với ngành chức năng bổ sung cho đủ để bồi thường…

Tin, ảnh: Gia Bách

>> Quyền lợi bảo hiểm lên tới vài chục tỉ đồng

>> Xử lý nghiêm bán dạo bảo hiểm

>> Thành lập Hiệp hội Các nhà sản xuất mũ bảo hiểm

>> Bán dạo… bảo hiểm

>> Quảng Nam ‘đòi nợ’ hơn 68 tỉ đồng bảo hiểm

>> Bỏ quy định phạt xe không chính chủ và đội mũ bảo hiểm dỏm

Từ khoá: phí bảo hiểm bhnn xử lý nghiêm bồi thường bão hợp đồng quyền lợi bảo hiểm giải quyết bồi thường người dân đóng phí bảo hiểm bảo minh đồng bảo hiểm tiến độ bồi thường bảo hiểm kiện ra tòa

Minh Việt yêu cầu tòa án hủy phán quyết của VIAC

Trung tâm trọng tài quốc tế Việt Nam (VIAC) đã xử cho Công ty cổ phần xây dựng Cotec (Coteccons) – nguyên đơn, thắng kiện chủ đầu tư dự án Tricon Towers là Công ty Minh Việt vì không thực hiện đúng hợp đồng thi công xây dựng dự án đã ký. Nhưng Minh Việt đã kiện ra tòa án Hà Nội để yêu cầu hủy phán quyết này.

VIAC ra phán quyết

Tháng 4 năm 2012, Coteccons kiện chủ đầu tư dự án nói trên- Công ty cổ phần đầu tư Minh Việt, ra VIAC với lý do: Minh Việt ký hợp đồng thuê Coteccons thi công các tầng hầm của công trình Tricon Towers (đại lộ Thăng Long, huyện Hoài Đức, Hà Nội) với tổng giá trị hợp đồng là 233 tỉ đồng (chưa tính thuế giá trị gia tăng).

Thời điểm ký hợp đồng là tháng 10/2010. Coteccons thực hiện theo nội dung hợp đồng, được các bên tư vấn giám sát ký xác nhận, đồng thời ký các chứng chỉ yêu cầu thanh toán đối với chủ đầu tư. Yêu cầu thanh toán là 171 tỉ đồng, nhưng Minh Việt mới chỉ thanh toán cho Coteccons hơn 73 tỉ đồng và ba lần gửi đơn xin khất nợ.

Tính tổng các khoản cần thanh toán, kể cả lãi, Coteccons khởi kiện đòi Minh Việt thanh toán 180 tỉ đồng.

Tuy nhiên, kể từ thời điểm đó đến nay, phía Minh Việt chưa thanh toán tiền cho Coteccons. Dự án phải ngừng thi công và hàng trăm khách hàng mua nhà (dự kiến bàn giao tháng 6/2012) đứng trước nguy cơ mất trắng nhiều tỉ đồng, vì chủ đầu tư không thực hiện đúng những gì đã cam kết, cho dù họ đã nộp đến 70% giá trị hợp đồng.

Theo thông tin của TBKTSG Online, cách đây 3 tháng, VIAC đã đưa ra quyết định cuối cùng về vụ kiện này. Theo đó, phía Công ty cổ phần đầu tư Minh Việt, do vi phạm hợp đồng đã ký với Coteccons, nên phải thực hiện đúng theo hợp đồng và thanh toán đầy đủ số tiền còn thiếu cho nhà thầu.

Không chấp nhận phán quyết này, Minh Việt đã kiện ra Toà án nhân dân thành phố Hà Nội yêu cầu hủy quyết định của VIAC. Tòa Hà Nội đã xét xử vụ kiện hôm 7-3 và dự kiến đưa ra kết luận cuối cùng vào đầu tuần tới.

Nhiều lựa chọn cho tranh chấp

Tuy nhiên, theo luật thì tòa án chỉ xét xử xem phán quyết của VIAC có được thực hiện theo đúng quy trình và quy định của pháp luật không, chứ không xem xét đến nội dung của phán quyết.

Hiện nay, tranh chấp các hợp đồng kinh tế, thương mại được xét xử qua kênh VIAC không nhiều. Theo ước tính của luật sư Trần Hữu Huỳnh, Chủ tịch VIAC, từ con số 20 đến 30 vụ những năm trước, nay đã tăng lên gấp đôi trong một hai năm trở lại đây (dưới 40% các tranh chấp được giải quyết tại đây là các hợp đồng liên quan đến tranh chấp xây dựng- bao gồm cả những tranh chấp trên thị trường bất động sản). “Nó không thấm vào đâu so với các vụ việc tranh chấp trên thị trường bất động sản, xây dựng diễn ra liên tục và ầm ĩ trong thời gian qua”.

Tuy nhiên việc ký các hợp đồng, trong đó có điều khoản nếu có tranh chấp sẽ được xét xử qua VIAC, hiện chưa phải là điều khoản bắt buộc, mà chỉ mang tính khuyến khích nên các bên tham gia hợp đồng nhiều khi chưa chú trọng. VIAC cũng chỉ xử các việc mà điều khoản hợp đồng có ghi rõ việc tranh chấp được xét xử tại đây.

Lý do của việc này, theo ông Huỳnh, là người dân và doanh nghiệp chưa hiểu về VIAC và chức năng của nó là kênh xét xử được pháp luật quy định, đảm bảo nhiều yếu tố nhanh, chính xác và giữ bí mật cho các bên mà không cần đến tòa án.

Lý do khác mà nhiều người mua , nhà thầu các dự án bất động sản, thay vì đưa chủ đầu tư ra VIAC hoặc tòa án, lại giăng biểu ngữ hoặc có hành động tương tự để đòi quyền lợi của mình, vẫn theo ông Huỳnh là do tâm lý sống theo thói quen, ký kết hợp đồng yếu về cơ sở pháp lý. Hoặc trường hợp khác là tâm lý bao cấp, nếu có vấn đề gì thì tìm đến kênh nhà nước (tòa án) để phân xử, trong khi có nhiều kênh xử lý tranh chấp văn minh, hiện đại đã được luật hóa từ lâu.

“Các hợp đồng mua bán quốc tế thì chọn điều khoản xử lý tranh chấp qua kênh trọng tài rất lớn. Các doanh nghiệp làm ăn chân chính cũng thích chọn kênh này “. Ông Huỳnh nói và lưu ý rằng, không chỉ các vụ tranh chấp có giá trị hợp đồng lớn, ngay cả các hợp đồng cung cấp dịch vụ chung cư, vốn liên tục xảy ra các tranh chấp trong những năm gần đây, các bên ký kết cũng có thể chọn kênh giải quyết tranh chấp qua kênh trọng tài.

Từ khoá: cổ phần giá trị gia tăng gia công ty cổ phần hợp đồng công ty kiện ra tòa bất động sản xây dựng tranh chấp thuế giá trị gia tăng thanh toán điều khoản hợp đồng động sản

Ca sĩ Mỹ kiện nhà sản xuất thiết bị đo của quý

kiện ra tòa

(iHay) Ca sĩ 71 tuổi người Mỹ Chubby Checker đã đâm đơn kiện ra tòa nhà sản xuất thiết bị đo… độ dài của quý các ông.

Ấy là vì cái thiết bị này được đặt tên là Chubby Checker app, điều mà luật sư của Checker bảo là ảnh hưởng đến danh dự, uy tín của ông. Checker đòi bồi thường đến nửa triệu USD.

dungdua2.jpg

Đoan Nhật – Ngụy Hàn

Ảnh: Rex

kiện ra tòa

Vụ Philippines kiện TQ: Đến lúc điều chỉnh quan điểm?

quốc tế việt nam giải quyết khởi kiện gia tranh chấp trung quốc philippines quyết định liên hiệp kiện ra tòa chính trị

Philippines tuyên bố cho dù có hay không có sự tham gia của Trung Quốc, Hội đồng phân xử Tòa quốc tế gồm 5 thành viên cũng sẽ được hình thành. Philippines dứt khoát theo đuổi vụ kiện, bất kể thái độ của Trung Quốc. Và đã đến lúc Việt Nam nên có những điều chỉnh về lập trường.

Chính phủ Philippines ngày 20/2 tuyên bố quyết định của Trung Quốc từ chối tham gia vụ Manila khởi kiện tranh chấp Biển Đông ra tòa án trọng tài quốc tế. Thông cáo này được đưa ra từ dinh Tổng thống Philippines sau khi đại sứ Trung Quốc tại Manila, bà Mã Khắc Khanh, hôm 19/2 thông báo với Ngoại trưởng Albert del Rosario của Philippines rằng Bắc Kinh từ chối ra tòa.

Trung Quốc vẫn lớn tiếng, hành động của Philippines là “sai trái”, “vô căn cứ” và “vi phạm sự đồng thuận trong Tuyên bố về Ứng xử của các bên ở Biển Đông DOC”. Trung Quốc cùng các nước ASEAN bao gồm Việt Nam đã ký bản Tuyên bố này hồi năm 2002. Bắc Kinh viện dẫn DOC quy định là các tranh chấp nên được giải quyết thông qua các cuộc đàm phán hữu nghị và thương lượng giữa các bên có liên quan trực tiếp.

Trung Quốc vẫn đòi chủ quyền đường lưỡi bò

Mắt khác, Trung Quốc kiên quyết nhắc lại quan điểm lâu nay rằng Bắc Kinh có chủ quyền không thể chối cãi ở Biển Đông theo bản đồ đường lưỡi bò 9 đoạn được Trung Quốc phát họa từ cuối những năm 40. Đáp lại, Bộ Ngoại giao Philippines khẳng định phản ứng của Trung Quốc không ảnh hưởng tới quá trình vụ kiện theo Công ước Liên hiệp quốc về Luật biển năm 1982.

Philippines nói cho dù có hay không có sự tham gia của Trung Quốc, hội đồng phân xử của tòa quốc tế gồm 5 thành viên cũng sẽ được hình thành.

Đơn kiện của Philipinnes nói rằng đòi hỏi chủ quyền của Trung Quốc đối với hầu như toàn bộ Biển Đông là bất hợp pháp.

Scarborough1_1361780402.jpg

Phụ tá của Tổng thống Philippines, ông Rene Almendras, cho biết Philippines dứt khoát theo đuổi vụ kiện bất kể thái độ của Trung Quốc như thế nào đi chăng nữa. Ông cũng đồng thời bày tỏ tin tưởng rằng tòa án quốc tế sẽ có quyết định và hành động ủng hộ Manila.

Ông Almendras nhấn mạnh đưa vụ kiện ra tòa quốc tế là biện pháp ôn hòa nhất, chứ không phải là một hành động thách thức Bắc Kinh. Hành động pháp lý của Philippines được tiến hành giữa lúc Manila cho biết không còn giải pháp ngoại giao và chính trị nào khác để giải quyết tranh chấp Biển Đông trước sự lấn lướt dồn dập của Trung Quốc.

Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Philippines, ông Raul Hernandez cho biết trong suốt 18 năm qua, nước ông đã giao tiếp với Trung Quốc trong rất nhiều cuộc đối thoại chính trị và ngoại giao, nhưng vẫn không thuyết phục được Bắc Kinh giải quyết tranh chấp một cách ôn hòa vì Bắc Kinh khăng khăng đòi chủ quyền gần như toàn bộ Biển Đông.

Theo Công ước Liên hiệp quốc về Luật biển mà Trung Quốc, Philippines, và Việt Nam có ký kết, Manila giờ đây có 2 tuần để yêu cầu tòa quốc tế về Luật biển chỉ định một người đại diện cho Trung Quốc trong hội đồng phân xử.

Một khi Hội đồng triệu tập, phán quyết đầu tiên của họ sẽ là ra quyết định xem có thụ lý vụ kiện hay không.

Các viên chức của Bộ Ngoại giao Philippines cho biết Công ước Liên hiệp quốc năm 1982 mà cả Trung Quốc và Philippines đều đã ký kết cho phép Manila yêu cầu tòa án phân xử mà không cần có sự tham gia của Trung Quốc. Trợ lý Ngoại trưởng Philippines đặc trách vấn đề hải dương, ông Gilberto Asuque, nói rằng tiến trình trọng tài quốc tế dựa trên Công ước Liên hiệp quốc về Luật Biển là có tính chất bắt buộc.

Ông Asuque nói: “Tiến trình đã bắt đầu. Tiến trình này không thể bị cản trở. Những hành động của Trung Quốc không thể cản trở sự hoàn tất của tiến trình này vì không có điều khoản nào trong Công ước Liên hiệp quốc về Luật Biển nói rằng chúng ta có thể gây cản trở hoặc can thiệp vào tiến trình này.”

​​Philippinescó lợi thế trong vụ kiện

Đơn kiện đòi trọng tài của Philippines cho rằng Trung Quốc vi phạm khu vực đặc quyền kinh tế 200 hải lý mà Công ước Liên hiệp quốc đã qui định. Văn kiện này cũng nói rằng đòi hỏi chủ quyền của Trung Quốc đối với hầu như toàn bộ Biển Đông là bất hợp pháp.

Hoa Kỳ và Việt Nam không phản đối việc Philippines đưa bản đồ đường lưỡi bò của Trung Quốc ra trước tòa án quốc tế hôm 22/1 vừa qua. Washington, Hà Nội và một số nước ASEAN đều tuyên bố ủng hộ các biện pháp ôn hòa, hợp pháp trong tranh chấp Biển Đông.

Giáo sư Myron Norquist, Phó Giám đốc Trung tâm Luật pháp và Chính sách Hải dương của Đại học Virginia, cho rằng vụ kiện này “khá bất thường” vì chỉ có sự tham gia của một bên trong vụ tranh chấp.

Ông Norquist nghi ngờ khả năng thành công của vụ kiện. Ông nêu câu hỏi: “Làm thế nào mà chúng ta có thể trông đợi một nước vốn dĩ đã không muốn vụ tranh chấp được giải quyết bởi một bên thứ ba lại cảm thấy bị ràng buộc bởi một quyết định của một tiến trình mà họ không tham gia.”

Tuy nhiên, giáo sư Norquist cũng cho rằng vụ kiện này không phải là hoàn toàn vô ích, đặc biệt là vì Việt Nam, Malaysia và Brunei cũng có đòi hỏi chủ quyền đối với vùng biển có nhiều tài nguyên này.

Ông Norquist nói: “Vụ kiện sẽ giúp Philippines đạt được một trong các mục tiêu của họ là thu hút sự chú ý đối với vấn đề này, và về mặt chính trị, nó giúp cho chính phủ Philippines có thể tuyên bố một cách mạnh mẽ là “Này nhé, chúng tôi đã cố gắng giải quyết vấn đề một cách hòa bình nhưng các ông lại không chịu như vậy.”

Trong vài năm gần đây, chính phủ Philippines đã nhiều lần kháng nghị với Trung Quốc điều mà họ cho là những vụ xâm nhập ngày càng nhiều vào khu vực đặc quyền kinh tế của họ. Đồng thời, họ cũng ra sức tăng cường các mối quan hệ đồng minh trên trường ngoại giao khu vực để củng cố vị thế của họ trong vụ tranh chấp. Ngoài ra, quốc gia tương đối yếu về mặt quân sự này cũng thiết lập lại các mối liên hệ với Hoa Kỳ, là nước đã ký Hiệp ước Phòng thủ chung với Philippines và đang theo dõi sát những diễn tiến trong khu vực.

Sĩ quan tình báo thuộc Hạm đội Thái bình dương của hải quân Hoa Kỳ, Đại úy James Fanell đã có một nhận xét khá tiêu cực về những hoạt động gần đây của Trung Quốc trên Biển Hoa Đông và Biển Đông.

Phát biểu tại một cuộc hội thảo về vấn đề quốc phòng ở California hồi tháng trước, Đại úy Fanell mô tả các tàu hải giám Trung Quốc là “một tổ chức sách nhiễu chủ quyền biển đảo hoạt động toàn thời gian”. Ông nói rằng ông không thấy có vụ việc hay tranh cãi nào trong vùng biển ngoài khơi Trung Quốc và vì vậy, ông cho rằng lập trường của Trung Quốc là “của tôi là của tôi và chúng ta sẽ thương lượng với nhau về cái của anh.”

Đại úy Fanell cho biết Hoa Kỳ tiếp tục giữ vị thế trung lập trong những vụ tranh chấp chủ quyền biển đảo nhưng Trung Quốc cần phải bảo đảm cho an ninh hải dương ở vùng Đông Á.

Trung Quốc lâu nay vẫn nhất mực chống đối những hành động của Philippines và các nước khác mà họ cho là quốc tế hóa vụ tranh chấp Biển Đông. Bắc Kinh cũng thường xuyên lên tiếng thúc giục Philippines thông qua các nỗ lực song phương để duy trì hòa bình và ổn định khu vực.

Việt Nam nên điều chỉnh quan điểm

Các tranh chấp liên quan đến Hoàng Sa, Trường Sa, bãi cạn Scarborough và Biển Đông nói chung, đã tồn tại từ lâu, nhưng việc Philippines khởi kiện Trung Quốc trước một Tòa Trọng tài LHQ được thiết lập theo UNCLOS là lần đầu tiên một nước khởi kiện một nước khác trước trọng tài quốc tế.

Liên quan đến vụ kiện của Philippines, xin được nhắc lại tuyên bố của ngoại trưởng Phạm Bình Minh năm ngoái liên quan đến cáo buộc quốc tế hóa tranh chấp Biển Đông. Ông Phạm Bình Minh phát biểu: “Thứ nhất là tranh chấp lãnh thổ, thứ hai là hòa bình và ổn định trong khu vực sẽ bị ảnh hưởng nếu có bất cứ chuyện gì xảy ra trên Biển Đông và thứ ba là các tuyến giao thông hàng hải. Nếu nhìn vào chừng ấy bối cảnh, chúng ta có thể nhận thấy bản thân Biển Đông đã là một vấn đề quốc tế”.

Chủ quyền của một quốc gia rõ ràng không thể do quốc gia khác định đoạt. Chủ quyền của Việt Nam phải do Việt Nam quyết định! Chủ quyền của Việt Nam không thể trông chờ vào một bên thứ ba được. Lịch sử đã chứng minh chỉ có người lãnh đạo sáng suốt mới có thể giữ vững chủ quyền của dân tộc!

Nay là lúc “Việt Nam nên tìm một phán quyết ràng buộc trong quan hệ với Trung Quốc, hoặc tự mình khởi kiện giống Philippines, hoặc tìm cách tham gia vào chính thủ tục trọng tài giữa Philippines và Trung Quốc”. Đấy là ý kiến của chuyên gia Nguyễn Đăng Thắng, giảng viên khoa Luật, Học viện Ngoại giao Việt Nam về vụ Philippines kiện Trung Quốc ra Tòa quốc tế về luật biển.

Còn theo ông Lê Vĩnh Trương, thành viên Quỹ Nghiên cứu biển Đông, Việt Nam cần tiếp tục kiên trì đàm phán song phương về vấn đề Hoàng Sa, đa phương về tranh chấp Trường Sa và bảo vệ biển Đông.

Trên đây là những cơ sở để khẳng định chủ trương quốc tế hóa vấn đề tranh chấp. Rõ ràng, Biển Đông, ngoài các vùng nước thuộc quyền của từng quốc gia chiếu theo UNCLOS, là tài sản chung của thế giới và là con đường vận chuyển huyết mạch của các nước Nga, Mỹ, Nhật, Trung Quốc, Ấn Độ, Úc… Vì vậy, cần phải có sự góp hạ nhiệt của tất cả các nước có liên quan.

“Sức mạnh mềm” lớn nhất cần tạo dựng chính là một ASEAN hạt nhân, “ASEAN-6”: bốn nước tiền tuyến Việt Nam, Philipinnes, Malaysia, Brunei và hai nước không đòi chủ quyền là Indonesia và Singapore (Indonesia là nước anh cả và Singapore là nước năng động và có nhiều sáng kiến trong khối).

Chỉ có một “ASEAN hạt nhân” mạnh, trong đó có tiếng nói của những thành viên không đòi chủ quyền mới góp thêm hy vọng để đẩy DOC lên COC giữa ASEAN với Biển Đông.

Bên cạnh đó, đúng như ông Lê Vĩnh Trương kêu gọi, cần tạo thế và kết lực bằng những biện pháp mềm như văn hóa, ngoại giao, truyền thông tích cực để luôn có thể vô hiệu hóa tất cả các ý đồ xâm lấn nhờ vào một mặt trận được tạo lập, gắn kết với toàn thế giới yêu chuộng hòa bình và chính nghĩa.

chính trị quốc tế quyết định philippines liên hiệp giải quyết gia kiện ra tòa việt nam khởi kiện tranh chấp trung quốc

Vụ kiện đường lưỡi bò và hệ lụy tới Việt Nam

kinh tế quốc tế tranh chấp việt nam hòa giải thủ tục giải thích pháp lý philippines giải quyết quy định gia lợi ích quyền lợi kiện ra tòa kết quả quy tắc bão trung quốc chính trị khởi kiện quyết định

Việt Nam nên tìm một phán quyết ràng buộc trong quan hệ với Trung Quốc, hoặc tự mình khởi kiện giống Philippines, hoặc tìm cách tham gia vào chính thủ tục trọng tài giữa Philippines và Trung Quốc.

>> Biển Đông: Ẩn ý sau việc Philippines kiện Trung Quốc

>> Vẽ thử kịch bản vụ kiện “đường lưỡi bò”

Tuần Việt Nam tiếp tục cuộc trò chuyện với ông Nguyễn Đăng Thắng, giảng viên khoa Luật, Học viện Ngoại giao Việt Nam xung quanh vụ Philippines kiện Trung Quốc ra tòa quốc tế về luật biển.

Cuộc chiến giữa các luật sư hơn là giữa những người lính

Vụ kiện trọng tài giữa Philippines và Trung Quốc như vậy có thể có những kết quả khác nhau, tùy thuộc vào lập luận của các bên. Những kết quả khác nhau này sẽ có ảnh hưởng thế nào đối với tranh chấp giữa Philippines và Trung Quốc nói riêng và tranh chấp về lãnh thổ ở Biển Đông nói chung?

Ông nhận xét thế nào về việc Philippines sử dụng đến cơ chế tài phán quốc tế để giải quyết tranh chấp đối với tiến trình giải quyết tranh chấp ở Biển Đông.

Giáo sư Simon Chesterman thuộc Trường Luật, Đại học Quốc gia Singapore khi bình luận về việc Campuchia và Thái Lan tiếp tục sử dụng Tòa án công lý quốc tế để giải quyết tranh chấp liên quan đến ngôi đền Preah Vihear và liên hệ việc này với tranh chấp ở Biển Đông có nói “cuộc chiến” giữa các luật sư trước toà án bao giờ cũng tốt hơn cuộc chiến mà người tham gia là những người lính.

Tôi chia sẻ nhận xét này của Giáo sư Chesterman và thấy nó hoàn toàn đúng trong tranh chấp hiện nay giữa Philippines và Trung Quốc ở Biển Đông nói riêng cũng như tranh chấp về biên giới, lãnh thổ nói chung.

Thủ tục trọng tài là một trong những biện pháp hòa bình để giải quyết tranh chấp được liệt kê tại Điều 33 của Hiến chương Liên hợp quốc. Nếu nhìn nhận việc Philippines sử dụng thủ tục trọng tài như một bước đi tiếp theo các biện pháp ngoại giao (chưa mấy thành công) để giải quyết tranh chấp với Trung Quốc một cách hòa bình thì nên đánh giá quyết định của Philippines tiến hành kiện Trung Quốc là một nỗ lực đáng hoan nghênh.

Tuy không có giá trị ràng buộc với Việt Nam, phán quyết của Tòa trọng tài về tranh chấp giữa Philippines và Trung Quốc có ảnh hưởng, trước hết là với lập trường pháp lý của Việt Nam trong tranh chấp của mình ở Biển Đông. – ông Nguyễn Đăng Thắng phân tích.

Philippines cũng rất “rành mạch” trong vấn đề này. Ngoại trưởng Philippines khi thông báo về việc Philippines quyết định khởi kiện Trung Quốc cũng đồng thời khẳng định rằng Philippines sẽ cố gắng tiếp tục phát triển quan hệ với Trung Quốc.

Mỗi bên khi tham gia vào một vụ kiện đều đặt ra những mục tiêu nhất định. Philippines rõ ràng cũng có tính toán như vậy. Chúng ta chỉ có thể biết được Philippines có đạt được mục tiêu của mình hay không sau khi Tòa trọng tài đưa ra phán quyết cuối cùng.

Nhưng có thể nói rằng bất kể một kết quả thế nào thì nó cũng chỉ có thể tác động tích cực đối với tranh chấp ở Biển Đông mà thôi.

Đề nghị ông giải thích rõ hơn về tác động tích cực của vụ kiện?

Hiện nay ở Biển Đông đang tồn tại sự bất đồng về việc khu vực nào có tranh chấp và khu vực nào không có tranh chấp. Sự khác biệt này trước hết xuất phát từ việc các bên tranh chấp giải thích và áp dụng Điều 121 của Công ước Luật Biển một cách khác nhau. Việc một bên thứ ba đưa ra một ý kiến khách quan trên cơ sở luật quốc tế và có giá trị ràng buộc về pháp lý về việc Điều 121 cần được giải thích và áp dụng như thế nào đối với các cấu trúc địa chất ở Biển Đông sẽ giải quyết dứt điểm sự khác biệt này.

Hơn nữa, như tôi đã nói, có thể Philippines cũng đã trù định đến những bước đi tiếp theo trong trường hợp Tòa trọng tài quốc tế theo Phụ lục VII của Công ước Luật Biển ra một phán quyết không hoàn toàn có lợi, đó là trong số các vị trí mà Trung Quốc chiếm đóng hay yêu sách ở Biển Đông đáp ứng tiêu chuẩn là “đảo” và có vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa riêng theo Điều 121 của Công ước Luật Biển.

Ảnh Lê Anh Dũng.
Ảnh Lê Anh Dũng.

Một thủ tục mà tôi đang nghĩ đến đó là thủ tục hòa giải bắt buộc được áp dụng để giải quyết những tranh chấp đã bị gạt bỏ khỏi thẩm quyền tài phán của Tòa trọng tài bởi Tuyên bố năm 2006 của Trung Quốc. Philippines có thể tiếp tục yêu cầu thành lập một Ủy ban Hòa giải để “phân định” đâu là vùng biển thuộc về các “đảo” đang có tranh chấp mà Trung Quốc yêu sách ở Biển Đông và đâu là vùng biển mà Philippines được hưởng với tư cách là quốc gia ven biển.

Theo quy định của Công ước Luật Biển, Trung Quốc sẽ phải tham gia vào tiến trình hòa giải (dù có thể Trung Quốc sẽ thách thức khả năng Ủy ban đưa ra một ý kiến trong tranh chấp với Philippines).

Một vụ phân định như vậy cũng có nội dung bảo lưu về vấn đề chủ quyền tương tự như vụ kiện theo thủ tục trọng tài hiện nay của Philippines – Ủy ban Hòa giải sẽ không bàn về vấn đề ai có chủ quyền đối với các “đảo” mà chỉ vận dụng thuần túy các quy tắc trong phân định biển để xác định xem phạm vi vùng biển mà các “đảo” này có thể được hưởng là thế nào. Do chủ quyền đối với các đảo này còn đang tranh cãi, vùng biển của các đảo này sẽ là vùng biển có tranh chấp.

Tất nhiên, ý kiến của Ủy ban Hòa giải không có giá trị pháp lý ràng buộc như một phán quyết trọng tài mà chỉ tạo thành cơ sở để các bên tranh chấp tiếp tục đàm phán để đi đến thỏa thuận về giải pháp cuối cùng. Nhưng Ủy ban Hòa giải cũng có thể được coi là một bên thứ ba khách quan và ở góc độ chính trị, ý kiến của nó giống như quyết định của Tòa trọng tài.

Việc xác định chính xác (với sự trợ giúp của bên thứ ba) đâu là khu vực tranh chấp ở Biển Đông có ý nghĩa thiết thực, nó giúp cho các bên tranh chấp bàn tiếp việc sẽ giải quyết hay xử lý khu vực đó như thế nào.

Như chúng ta cũng biết, một trong những điểm yếu của Tuyên bố về các ứng xử của các bên về Biển Đông (DOC) năm 2002 là không có phạm vi áp dụng. Nếu xác định được khu vực tồn tại tranh chấp ở Biển Đông thì sẽ giúp ích cho việc đàm phán Bộ Quy tắc ứng xử ở Biển Đông (COC) – văn kiện tiếp nối DOC – mà ASEAN và Trung Quốc đang theo đuổi.

Cuối cùng, nếu như thông qua vụ kiện này, Philippines có thể buộc Trung Quốc chính thức tuyên bố nội hàm của yêu sách “đường chín đoạn” thì đây cũng có coi là một thành công.

Trong trường hợp Trung Quốc chính thức khẳng định “đường chín đoạn” thể hiện yêu sách về quyền lịch sử hay vùng nước lịch sử của họ thì như đã nói ở trên Tòa trọng tài có thể sẽ xem xét luôn vấn đề này và đưa ra ý kiến của mình.

Ngay cả trong trường hợp Tòa trọng tài công nhận ở chừng mực nào đó (dù điều này khó có thể xảy ra) rằng Trung Quốc có những quyền lợi lịch sử nhất định ở Biển Đông thì điều này cũng giúp làm sáng tỏ về mặt pháp lý yêu sách của các bên ở Biển Đông.

Trong bối cảnh hiện nay, sự rõ ràng về mặt pháp lý là rất quan trọng và ý kiến khách quan của bên thứ ba sẽ dễ dàng được các bên chấp chấp nhận hơn so với quan điểm của một bên thường mang tính chất áp đặt.

Tuy không có giá trị ràng buộc với Việt Nam, phán quyết của Tòa trọng tài về tranh chấp giữa Philippines và Trung Quốc có ảnh hưởng, trước hết là với lập trường pháp lý của Việt Nam trong tranh chấp của mình ở Biển Đông.

Cụ thể là Việt Nam khó có thể bác bỏ cách giải thích các quy định của Công ước mà Tòa trọng tài đã đưa ra, đặc biệt là về Điều 121 – đối tượng tranh chấp chủ yếu trong vụ kiện giữa Philippines và Trung Quốc.

Ngay cả trong trường hợp Tòa trọng tài từ chối xem xét yêu sách “đường chín đoạn” do Tuyên bố năm 2006 của Trung Quốc thì Philippines cũng có thể tiếp tục viện dẫn đến thủ tục hòa giải bắt buộc (đã nói ở trên) để xác định xem liệu Trung Quốc thực sự có quyền lợi lịch sử gì ở Biển Đông hay không.

Hệ lụy với Việt Nam

Việt Nam cũng là một bên tranh chấp ở Biển Đông và cũng có những yêu sách đối với một số các vị trí sẽ được xem xét bởi Tòa trọng tài theo Phụ lục VII của Công ước thành lập theo yêu cầu của Philippines. Phán quyết của Tòa trọng tài sẽ có ý nghĩa thế nào đối với Việt Nam?

Theo ông, Việt Nam nên có thái độ như thế nào đối với vụ kiện giữa Philippines và Trung Quốc?

Thái độ của Việt Nam đối với vụ kiện giữa Philippines và Trung Quốc như thế nào là một quyết định được đưa ra trên cơ sở cân nhắc đầy đủ tất cả các khía cạnh, trong đó không chỉ có khía cạnh pháp lý mà cả chính trị. Vì thế, tôi xin không bình luận về thái độ cụ thể của Việt Nam.

Từ góc độ nghiên cứu pháp luật có thể thấy phán quyết của Tòa trọng tài theo Phụ lục VII của Công ước Luật Biển trong vụ kiện giữa Philippines và Trung Quốc có thể có một số hệ quả pháp lý nhất định với Việt Nam.

Về nguyên tắc, một phán quyết quốc tế chỉ ràng buộc các bên tranh chấp tham gia vụ kiện. Như vậy, nếu Việt Nam không tham gia vào vụ kiện mà Philippines khởi xướng thì phán quyết của Tòa trọng tài theo Phụ lục VII của Công ước Luật Biển sẽ không có giá trị đối với Việt Nam hay tranh chấp ở Biển Đông mà Việt Nam là một bên.

Tuy nhiên, các phán quyết quốc tế được đưa ra bởi các luật gia có uy tín có thể được coi là những lời giải thích chính xác nhất về quy định của luật pháp quốc tế. Do đó, các phán quyết quốc tế thường có giá trị tham khảo cao và được coi là nguồn “bổ trợ” để xác định các quy tắc pháp lý.

Trên thực tế, các cơ quan tài phán quốc tế thường cố gắng tôn trọng các phán quyết đã có trước đây, kể cả các phán quyết của tòa trọng tài quốc tế.

Như vậy, tuy không có giá trị ràng buộc với Việt Nam, phán quyết của Tòa trọng tài về tranh chấp giữa Philippines và Trung Quốc có ảnh hưởng, trước hết là với lập trường pháp lý của Việt Nam trong tranh chấp của mình ở Biển Đông.

Cụ thể là Việt Nam khó có thể giải thích các quy định của Công ước khác với cách mà Tòa trọng tài đã đưa ra, đặc biệt là về Điều 121 – đối tượng tranh chấp chủ yếu trong vụ kiện giữa Philippines và Trung Quốc.

Có thể thấy rằng trong các vị trí cụ thể mà Philippines nêu trong Tuyên bố khởi kiện của mình có cả những vị trí thuộc quần đảo Trường Sa mà Việt Nam tuyên bố chủ quyền. Việc xác định quy chế pháp lý của các vị trí đó (là “đảo” hay “đá”) và sau đó là phạm vi vùng biển mà các vị trí đó được hưởng rõ ràng có liên quan đến lợi ích của Việt Nam.

Hơn nữa, có khả năng khi ra trước Tòa trọng tài, Trung Quốc sẽ tuyên bố rằng yêu sách của họ ở Biển Đông không chỉ giới hạn ở những vị trí mà họ đang chiếm đóng như Philippines nêu trong Tuyên bố khởi kiện mà mở rộng ra trước hết là toàn bộ quần đảo Trường Sa. Cần lưu ý rằng, một số các cấu tạo địa chất thuộc quần đảo Trường Sa nằm cách bờ biển Việt Nam ít hơn 400 hải lý. Như vậy, nếu Tòa trọng tài xem xét những cấu tạo gần bờ biển Việt Nam này và xác định rằng chúng có thể được coi là “đảo” theo Điều 121 thì sẽ tồn tại vùng chồng lấn giữa một bên là vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của những “đảo” này và một bên là vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Việt Nam.

Tự mình kiện hay tham gia vụ kiện ‘đường lưỡi bò’?

Vậy theo ông, Việt Nam có thể làm gì để hạn chế tối đa một phán quyết bất lợi cho mình?

Từ góc độ pháp lý, có thể thấy rằng Việt Nam cần có sự thể hiện thích hợp quan điểm pháp lý của mình đối với vấn đề nêu trên và nếu được, thì tìm kiếm một phán quyết ràng buộc trong quan hệ giữa Việt Nam và Trung Quốc.

Có hai cách thức để làm việc này. Một là, Việt Nam sẽ tự mình khởi kiện ra Tòa trọng tài theo Phụ lục VII của Công ước Luật Biển với nội dung tương tự như Philippines.

Ảnh Lê Anh Dũng.
Việc một bên thứ ba đưa ra một ý kiến khách quan trên cơ sở luật quốc tế và có giá trị ràng buộc về pháp lý về việc Điều 121 cần được giải thích và áp dụng như thế nào đối với các cấu trúc địa chất ở Biển Đông sẽ giải quyết dứt điểm sự khác biệt này.Ảnh bãi cạn Scarborough, nguồn NASA

Hai là, Việt Nam sẽ tìm cách tham gia vào chính thủ tục trọng tài giữa Philippines và Trung Quốc. Việc lựa chọn thủ tục nào một lần nữa cần căn cứ trên các yếu tố khác, đặc biệt là chính trị. Đồng thời cũng phải đáp ứng các yêu cầu về pháp lý mà tôi sẽ trình bày thêm sau.

Trong trường hợp Việt Nam quyết định lựa chọn cách thức thứ nhất – tự mình khởi kiện riêng rẽ – Việt Nam có thể tham khảo rất nhiều từ vụ kiện mà Philippines khởi xướng. Ý nghĩa và tác động của một vụ kiện như vậy đối với tranh chấp ở Biển Đông giữa Việt Nam và Trung Quốc sẽ tương tự như ý nghĩa của vụ kiện hiện nay giữa Philippines và Trung Quốc đã trình bày ở trên và tôi xin không bình luận thêm nữa.

Việc một bên thứ ba đưa ra một ý kiến khách quan trên cơ sở luật quốc tế và có giá trị ràng buộc về pháp lý về việc Điều 121 cần được giải thích và áp dụng như thế nào đối với các cấu trúc địa chất ở Biển Đông sẽ giải quyết dứt điểm sự khác biệt này.

Tôi chỉ lưu ý một điểm đó là nếu vụ việc kiện Philippines – Trung Quốc và vụ kiện Việt Nam – Trung Quốc (giả sử có việc này) có nội dung giống nhau thì thực tiễn quốc tế có một thủ tục đó là ghép hai vụ kiện lại với nhau thành một vụ kiện.

Trong trường hợp Việt Nam quyết định tham gia vào chính vụ kiện giữa Philippines và Trung Quốc thì cũng có một số vấn đề pháp lý cần xem xét. Bản chất của trọng tài quốc tế là cơ chế giải quyết tranh chấp theo vụ việc và trên cơ sở sự đồng ý của các bên tranh chấp. Chính vì vậy, thủ tục của Tòa trọng tài thông thường không trù định khả năng cho một bên thứ ba tham gia vào tiến trình tố tụng.

Tòa trọng tài theo Phụ lục VII của Công ước Luật Biển có một chút khác biệt đó là nó được thành lập mà không nhất thiết cần có sự đồng ý của cả hai bên tranh chấp. Theo quy định của Công ước, Tòa trọng tài sẽ tự mình xác định thủ tục hoạt động của mình trừ khi các bên tranh chấp có quy định khác. Do đó, không loại trừ khả năng Tòa trọng tài theo Phụ lục VII của Công ước mà Philippines yêu cầu thành lập sẽ trù định về một bên thứ ba khả năng tham gia nếu Tòa thấy rằng tranh chấp được yêu cầu giải quyết có thể ảnh hưởng đến quyền lợi của bên thứ ba đó.

Trên thực tế, chưa có tiền lệ nào về việc một bên thứ ba tham gia vào thủ tục trọng tài thành lập theo Phụ lục VII, nhưng việc trù định cho sự tham gia của bên thứ ba không phải là không có cơ sở pháp lý. Công ước La Hay về việc giải quyết hòa bình tranh chấp có quy định về quyền của một bên thứ ba được tham gia vào vụ kiện bằng trọng tài nếu như vấn đề được xem xét liên quan đến việc giải thích một điều ước mà bên thứ ba đó là thành viên (dù rằng điều khoản này dường như cũng chưa được thử nghiệm trên thực tế).

Tương tự như vậy, Quy chế của Tòa án quốc tế về Luật Biển – Phụ lục VI của Công ước – cũng trù định về khả năng một bên thứ ba tham gia vào một vụ kiện được giải quyết trước tòa để bảo vệ lợi ích của mình hoặc nếu vụ kiện đó liên quan đến việc giải thích và áp dụng Công ước. Như vậy, không loại trừ khả năng Tòa trọng tài theo Phụ lục VII của Công ước Luật Biển mà Philippines yêu cầu thành lập sẽ xây dựng quy tắc hoạt động của mình theo hướng cho phép một bên thứ ba, cụ thể là Việt Nam, tham gia vào quá trình tố tụng, đặc biệt khi mà nội dung vụ kiện liên quan đến việc giải thích Điều 121 của Công ước và áp dụng điều khoản này tại vị trí mà Việt Nam có lợi ích.

Cuối cùng, như đã trình bày ở trên, có một số vấn đề mà quy định của Công ước còn chưa rõ ràng, đặc biệt là việc Tòa trọng tài có thể thụ lý vụ việc liên quan đến “quyền lịch sử” của Trung Quốc ở Biển Đông hay không. Nếu tham gia vào vụ kiện bằng trọng tài giữa Philippines và Trung Quốc Việt Nam có thể bày tỏ quan điểm của mình một cách thích hợp, bảo vệ tối đa lợi ích của mình.

Xin cám ơn ông!

Xin cám ơn bạn đã có một buổi trao đổi thú vị. Cũng xin nói thêm rằng đây là những suy nghĩ ban đầu của cá nhân và có thể còn nhiều thiếu sót.

Theo Phương Loan

Tuần Việt Nam

giải quyết chính trị quốc tế kết quả quy tắc tranh chấp trung quốc pháp lý quyết định quyền lợi gia bão hòa giải kiện ra tòa thủ tục lợi ích khởi kiện việt nam philippines giải thích kinh tế quy định

Dòng họ quý tộc bị lừa giao du với phù thủy

lừa đảo luật sư thế giới gia bão gia đình kiện ra tòa

(Dân Việt) – Tên Thierry Tilly người Pháp vừa bị tuyên án 8 năm tù về tội bắt cóc, tra tấn dã man và “tẩy não” 3 thế hệ của dòng họ quý tộc De Vedrine để chiếm đoạt tài sản của họ.

Ngoài ra, tên Jacques Gonzalez 65 tuổi mà Tilly gọi là “sếp” còn bị tuyên án 4 năm tù vì tội đồng lõa và lừa đảo.

Trông Tilly 45 tuổi như một ông giáo nhỏ con hiền lành, nhưng gã được gọi là “bậc thầy tẩy não” và bị gọi là “phù thủy”. Gã còn được so sánh ngang hàng với phù thủy Raspustin từng có tầm ảnh hưởng lớn trên Sa hoàng Nga. Gã dụ dỗ dòng họ De Vedrine rằng họ là “hậu duệ mất gốc” của một hội kín có tên “Cân bằng thế giới” vốn chủ trương làm mọi cách bảo vệ thế giới khỏi bị ma quỷ cám dỗ (thực chất toàn một lũ thích giao cấu với trẻ em).

Gã còn khoe là chỉ huy tình báo NATO, điệp viên giỏi của tình báo Pháp, trợ lý thân cận của nhiều tổng thống và có thể rủ TT Mỹ đi nhậu bất kỳ lúc nào, một “thiên tài về tài chính”. Gã còn có “quyền lực siêu nhiên” để giúp họ phục hồi vinh quang quá khứ cùng “kho báu không đáy” của họ.

150113_the-gioi_quy-toc-bi-lua01_dan-viet.jpg
“Phù thủy” Tilly

Từ quý tộc thành đầy tớ

De Védrine (ở Bordeaux) là dòng họ quý tộc xưa nhất Pháp, có 11 người bị lừa là tộc trưởng, bà Guillemette, (qua đời năm 2010, thọ 97 tuổi) và 3 người con của bà là Philippe (một cựu quan chức hãng xăng dầu Shell), Ghislaine và Charles-Henri (54 tuổi, bác sĩ phụ khoa và chính khách), hai cô con dâu Brigitte và Christine cùng 5 đứa cháu đã lớn.

Cả nhà bị lừa từ năm 1999, khi Ghislaine thuê gã làm nhân viên bảo trì máy điện toán cho trường dạy nghề thư ký của bà ở Paris, từ lời giới thiệu của một người bạn hành nghề luật sư mà Tilly thiếu nợ. Gã dần trở thành bạn của bà rồi chinh phục được sự tin cậy của cả dòng họ. Năm 2001, gã “thả bom” rằng có bọn xấu quốc tế muốn giết chết họ. Từ đó, cả nhà nghi kỵ lẫn nhau. Họ tự giam mình trong tòa lâu đài ở Bordeaux suốt 5 năm.

Tilly thu hết đồng hồ, lịch để họ không còn biết ngày giờ. Trong thời gian ấy, họ đã bán tất cả tài sản, các khoản tiết kiệm, đồ nội thất, đồ kim hoàn, bộ sưu tập rượu, đồng hồ đeo tay đắt tiền (hơn 4,5 triệu euro) thậm chí cả tòa lâu đài Martel xây hồi thế kỷ 13 của tổ tiên ở ngôi làng Monflanquin (Bordeaux, tây nam Pháp) vốn trị giá gần 5 triệu euro (6,2 triệu USD).

Họ giao toàn bộ số tiền bán được cho Tilly để gã chuyển vào một “quỹ từ thiện” ở Canada do “sếp” Gonzales quản lý. Gã “khè” Gonzales là “anh em họ của Nhà vua Tây Ban Nha Juan Carlos”, và nói với dòng họ De Vedrine rằng tiền ấy để trả công cho những “người bảo vệ họ” khỏi bọn xấu, và đầu tư vào việc xây các bệnh viện ở Trung Quốc.

150113_the-gioi_quy-toc-bi-lua02_dan-viet.jpg
Gia đình nạn nhân

Sau đó vào năm 2007, 8 người theo Tilly dọn đến Oxford (Anh) và làm thợ làm vườn, nấu bếp cho những gia đình, lãnh lương “bèo” và thường nợ tiền thuê nhà nên luôn bị kiện ra tòa, đến nay họ vẫn chưa có tiền trả số nợ. Cuộc sống giấu mặt ấy kéo gần 10 năm, trước khi Christine là người nhận ra trước tiên, rằng gia đình bị gã “tẩy não”. Tháng 3-2010, bà trốn thoát về Pháp nhờ sự giúp đỡ của người chủ ở Oxford. Bà khai với cảnh sát rằng bà bị Tilly và người nhà bị mê muội tra tấn về thể xác và tinh thần, bị đánh đập và nhốt nhiều ngày trong phòng tối, không cho bà ngủ và chỉ cho bà uống nước. Bà nói Tilly tin rằng làm thế, bà sẽ tiết lộ nơi giấu vàng của gia đình.

Gia đình tan nát vì “Phù thủy”

Từ lời khai của bà, Tilly bị bắt tại Thụy Sỹ hồi tháng 10-2009 và bị dẫn độ về Bordeaux. Khi “sếp” Gonzalez bị bắt năm 2010 ở Paris, cảnh sát tìm thấy một chiếc xe BMW 645 có 106.000USD trong thùng xe, nhiều đồng hồ đắt tiền, một số chai rượu quý và vô số quần áo. Tilly thì mua được hai căn hộ ở London và New York, mua “xế” sang.

Tại tòa, Tilly được công nhận không phải tên điên, nhưng hắn phủ nhận các tội danh và khai láo đủ điều: từng là cầu thủ bóng đá xuất sắc của CLB Olympique Marseille, là hậu duệ của triều đình Hapsburg trị vì Áo-Hung, rồi là con trai của một bố giỏi bơi, mẹ là một nữ VĐV trượt băng nghệ thuật Olympic.

Gã còn khoe từng gặp Đại tá Gaddafi (bị phe nổi dậy Libya giết năm 2011) và được ông tặng một cuốn sách kinh Coran của đạo Hồi. Trong thực tế, hắn từng bỏ ngang khi là sinh viên trường luật, mở doanh nghiệp nhưng thất bại nên chuyển qua lừa đảo. Luật sư của gã nói gia đình không hề bị Tilly lừa đảo: “Họ đâu bệnh tật gì, tỉnh táo và rất tự vệ. 11 người bị chỉ một người thao túng bằng những quyền lực bí ẩn ư?”, và khẳng định Gonzalez mới là tên trùm lừa đảo đã xài hết tiền của họ.

Khi phiên tòa kết thúc, Christine nói cả gia đình phải làm lại tất cả từ đầu: “8 năm tù chỉ là cái giá nhỏ cho những gì hắn đã làm với gia đình tôi”. Luật sư của bà hy vọng có thể chuộc lại được tòa lâu đài, chứ những của cải khác đã mất hết. Do khi sống ẩn mình, dòng họ này không nộp thuế, nên ngành thuế Pháp kê biên số nội thất của tòa lâu đài rồi đem bán đấu giá.

Ghislaine sau khi tỉnh ngộ, tố cáo gã “dựng chuyện”, thao túng để mọi người trong dòng họ nghi kỵ lẫn nhau. Bà từng cùng hai con trai trách chồng Jean Marchand (nhà báo kinh tế) của bà là “người của quỷ dữ”, rồi bà làm đơn ly dị do Marchand tỏ ra nghi ngờ Tilly và cho rằng vợ ngoại tình với gã. Năm 2010, sau khi Tilly bị bắt, ông làm lại đám cưới với vợ. Lúc đó ông nói Tilly là “tên trộm chất xám. Hắn mở toang đầu họ, lấy mất trí khôn của họ và nhét vào một bộ não mới”.

Ông từng tố cáo gã sử dụng những kỹ thuật “tẩy não” tinh vi: từ năm 2000 vợ con ông ứng xử và nói năng như luôn bị đe dọa, bị kiểm soát hoặc bị chuốc ma túy. Nhưng các thành viên khác vẫn nói gã là “người bạn tốt của gia đình”. Ông hy vọng vụ án này sẽ là lời cảnh tỉnh cho những người khác: “Các cặp khác bị tai nạn xe hơi hoặc có vấn đề về sức khỏe. Vợ chồng tôi thì đụng phải một tên phù thủy bịp bợm”.

Theo Thế giới & Hội nhập

gia lừa đảo luật sư kiện ra tòa thế giới bão gia đình