Lời thú tội của một gã Sở Khanh

Khi Sở Khanh bất chợt yêu thực lòng.

Hướng theo trào lưu ‘tự thú’ (trào lưu Confession), khá nhiều câu chuyện thật lòng đã được san sẻ và giải bày dưới nhiều góc khuất của cuộc sống. Đây là lời tự thú của một anh chàng đang ăn năn vì thói sở khanh của mình.

Tôi được cho là một kẻ đào hoa, một tay có thể bắt nhiều con cá. Và cứ như bản năng tự nhiên, tôi luôn có cách sắp xếp để các em chẳng bao giờ đụng mặt nhau và cũng chẳng bao giờ nghi ngờ về độ “chung tình” của tôi.

Hoặc có xui xẻo mà có em nào phát hiện thì tôi cũng có cách dỗ dành để yên chuyện rồi nhanh chóng cho em ấy de để tránh hậu họa lâu dài.

Từ hồi 18 tuổi, tôi đã mang tiếng là sát gái, muốn cưa em nào đều thành công trót lọt nên chẳng bao giờ bận tâm đến việc chiều chuộng, tuân phục các cô nàng.

Mà có vẻ vì tính như vậy, có chút bất cần, đểu giả mà gái theo tôi không hết. Điều này càng làm tôi tự mãn, chưa bao giờ biết được sự chân thành và níu kéo là gì.

Nhưng mọi thứ thay đổi, và có lẽ chỉ duy nhất lần đó, tôi cảm thấy tim mình rung động thật sự trước một cô gái nằm ngoài các tiêu chuẩn người yêu của tôi. Cơ bản đó là em của một đứa bạn hồi cấp 3, lên Sài Gòn học Đại học, thế là bạn bè gửi gắm trông chừng em giúp. Có lẽ vì nó cũng không ngờ là lên đại học tôi trở thành một kẻ sở khanh nên mới dám gửi em gái như vậy.

Vì lỡ nhận trách nhiệm cao cả nên tôi đành bớt chút thời gian để đưa em ấy đi kiếm nhà trọ, tham quan Sài Gòn và đi ăn.

Tính ra thì cô bé ấy bình thường, không đến nỗi 3 vòng bốc lửa nhưng được cái khá dễ thương, mắt to tròn và lanh lợi.

Đi với cô bé, tôi chỉ đơn giản là tôi với những câu nói đôi khi ngô nghê, những suy nghĩ đơn giản và không cần chiến lược làm sao để “đưa được em đó lên giường” rồi chia tay êm đẹp. Tôi thích sự ngây thơ, giản dị, không son phấn và tự nhiên của em. Bên em, tôi cảm thấy bình yên tuyệt đối.

Dần dần, tôi dành nhiều thời gian hơn cho em, lo nhiều hơn cho em và luôn cố gắng để bảo vệ, che chở em nhiều nhất.

Trong một lần cả hai đi chơi xa qua đêm, tôi và em ngủ mỗi đứa một phòng vì em muốn vậy. Nửa đêm, do lạ chỗ không ngủ được mà cả hai cũng nghĩ đi chơi mà ngủ thì phí nên tôi qua phòng em nói chuyện tâm sự. Nhìn em mỏng manh trong cái áo thun cổ rộng và quần ngắn khiến bản tính ham muốn trong tôi trỗi dậy nhưng lại cố gắng kiềm chế.

Nói chuyện được một lúc, cả hai ra ban công ngắm cảnh, trong khung cảnh lãng mạn của biển và trời trong gió mát lộng, tôi đã ôm em và hôn thắm thiết. Và càng ngày, những nụ hôn càng cuồng nhiệt và đôi tay bắt đầu không kiểm soát được. Trong lúc cao hứng, tôi bế thốc em lên giường.

Em trở thành người yêu của tôi, hiền và đầy tin tưởng. Đó là lần đầu tiên tôi trân trọng một người con gái như vậy. Tôi tự hứa với mình sẽ yêu thương người con gái này mãi mãi.

Khi tình cảm của chúng tôi đang tốt đẹp và gần như em đã thuộc về tôi hoàn toàn từ trái tim đến thể xác. Trái đất này đúng tròn, bạn thân của em lại là chị của một cô bé tôi từng “qua đường” trong quá khứ.

Mặc dù có nhiều tình cảm với tôi, nhưng với tất cả những gì bạn em kể, em bắt đầu sợ hãi tôi và tránh xa. Tôi cũng không thể giải thích thêm điều gì vì tất cả đều là sự thật. Ngày cuối gặp tôi, em đã khóc rất nhiều và nói tôi đừng bao giờ gặp em nữa, em không chấp nhận việc tôi coi thường tình cảm của người khác như vậy, em cảm thấy mình bị lợi dụng.

Lần đầu tiên, tôi căm ghét cách sống “sở khanh” của mình như vậy. Lần đầu tiên, tôi cảm thấy hối hận vì sao mình lại bê tha như thế. Giá như tôi gặp em sớm hơn.

Câu chuyện cũng đã qua được 2 năm, em nghe đâu đã tìm được tình yêu khác sau 1 năm đau đớn. Còn tôi, giờ vẫn FA.

icon_thebox.jpgTheo Mốt & Cuộc Sống

Từ khoá: bão